(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 6]

2 Comments

Chương 6:

Cưỡng hôn chưa dứt

          Hoàng hôn, bếp nhà nhà đỏ lửa, mùi dầu mỡ lan toả ra bên ngoài.

Không giống với đại đa số các gia đình phụ nữ nắm quyền bếp núc, nhà bếp của Tô gia bị phái mạnh chiếm cứ hoàn toàn. Ông Tô xắn tay áo lên rất kiểu cách, cầm xoong nồi, lặng lẽ nấu ăn, bà Tô thì mang lô cuốn tóc, thản nhiên ngồi trên sofa, rung đùi đọc tạp chí, thỉnh thoảng liếc nhìn Quý Thuần Khanh đang cầm dao thái rau rất điệu nghệ trong bếp.

Càng ngắm càng hài lòng, con trai bây giờ đã quen được chiều chuộng, đừng nói là thái rau, đến đập trứng cũng không biết, cứ như chàng rể nhà bà, ra được phòng khách xuống được phòng bếp quả thực là quá quý hiếm, mà cậu ấy lại ngoan ngoãn hiểu biết, hiếu thuận với cha mẹ, bà vẫn chưa dặn dò, cậu ấy đã tự giác xắn tay áo vào bếp giúp một tay. Vốn nghĩ con trai tộc trưởng có thể sẽ khó tiếp xúc, ngờ đâu cậu bé đúng là khiến người ta yêu mến vô cùng.

Quay sang nhìn con gái đang ngồi bên bàn ăn, cầm tất cả hung khí ra sức nào cắt, nào đâm, nào đập rồi lại mắng nhiếc chiếc vòng trên tay, có dáng vẻ rất là của nợ, bà cau mày bước đến, cầm quyển tạp chí đập lên đầu cô con gái một cái.

“Con dang bất mãn cái gì mà cứ đòi tháo cái vòng ra, chẳng phải nó rất đẹp sao?”

Tô Gia Áo bị đánh, ôm đầu ngẩng lên phản bác: “Đẹp cái nỗi gì, con nói cho mẹ biết, tên ấy biết yêu thuật đấy, anh ta hại con gái mẹ bây giờ không chạm vào đàn ông được nữa.”

“Thì đừng có chạm, con chạm vào một mình Thuần TÌnh là được mà! Con gái gì mà chẳng biết xấu hổ, lúc nào cũng muốn đụng chạm đàn ông!”

Cô lườm mẹ một cái, đó là bà chưa hiểu được sự đáng sợ của chiếc vòng ấy, vừa hay, ông Tô đang bê một đĩa thức ăn, cô nén đau thương lấy bố mình làm vật thí nghiệm, ôm chầm lấy cổ ông, tích tắc, từ mũi ông tuôn ra hai dòng máu, lượng máu không nhiều, khiến cô khá ngưỡng mộ sự chung thuỷ của ông, rồi quay sang nhìn mẹ khiêu khích:

“Mẹ nhìn đi, chẳng lẽ mẹ muốn con gái mẹ bị đưa vào vườn bách thú để triển lãm, rồi đeo thêm tấm bảng Động vật tuyệt duyên với đàn ông hay sao? ” Bây giờ cô đã là dạng bién thái, đến bố mình cũng không chạm vào được rồi.

“Bố nó, anh có sao không? Ôi trời, đồ quỷ, đến bố mình mà cũng hạ độc thủ được.” Bà Tô thấy chồng mình bị chảy máu mũi lập tức xót xa, nhưng lại thấy chồng mình rút một tờ khăn giấy chẳng biết ở đâu ra, nhanh nhẹn chùi một cái, rồi lẳng lặng bò vào nhà bếp tiếp tục hành nghề.

“Mẹ nhìn xem, đúng là gia đình biến thái, chèn ép bố đến mức đó, cả năm con cũng chưa từng thấy bố nói một câu vượt quá mười chữ bao giờ.”

“Con thì hiểu gì, bố con như thế gọi là hướng nội, mẹ thích đàn ông kiệm lời, đứng một bên làm cột điên jlà được.” Thấy mắt thẩm mĩ của mình bị mỉa mai, bà Tô lập tức phản bác, nhưng rồi lại thấy đau buồn, sự việc nghiêm trọng hơn bà nghĩ, nếu cứ chạm vào dàn oôg sẽ khiến họ chảy máu mũi, được hôn phu thanh bạch gỡ bỏ chiếc vòng, nhưng ở ngoài bao nhiêu năm nay bà ít nhiều vẫn giữ khái niệm không để ai bắt nạt con gái mình rồi, có cách khiến con gái bà có thể giữ khoảng cách an toàn với đàn ông trước khi kết hôn mà vẫn sống bình thường được không?

“Mẹ nghĩ ra rồi! Con gái, con được cứu rồi! Bà có nhắc đến chiếc vòng của tộc ta, ghé tai lại đây, mẹ nói cho con nghe…” Bà Tô cúi xuống, thì thầm giải thích bí mật gỡ bỏ lời nguyền.

Tô Gia Áo ban đầu gật đầu lia lịa, rồi bỗng ngẩn người, hét lên một tiếng suýt thất thanh: “Cái gì? Hôn anh ta???”

“Suỵt, suỵt, suỵt! To tiếng thế làm gì hả?”

“Mẹ, mẹ… mẹ nghĩ gì thế, làm gì có kiểu bảo con gái mình tuỳ tiện hôn đàn ông?”

“Ôi dào, thì cũng là cách để con tháo được chiếc vòng ra thôi mà. Chiếc vòng này rất mẫn cảm với thứ gì không sạch sẽ thì đồng thời cũng sẽ phản ứng ngược lại với những thứ thuần khiết, nguyên lý này rất phức tạp, có nói con cũng không hiểu, tóm lại là, con và Thuần Tình tiến triển càng sâu thì uy lực chiếc vòng này sẽ càng giảm, nếu hai đứa… khụ khụ… rồi thì, chiếc vòng này sẽ hoàn thành nhiệm vụ và tự động rơi ra.”

Tô Gia Áo ngơ ngẩn nghe hết, bắt đầu hơi hiểu ra, đúng là một chiếc vòng gian xảo, vì dục vọng của chủ nhân mà có thể hãm hại đối phương không để lại dấu tích đến thế cơ đấy.

Cũng tức là tiến triển của hai người mãi mãi phải cao hơn đụng chạm vào người khác một bậc, nếu cô và Quý Thuần Khanh ôm nhau thì cô có thể chạm nhẹ vào người khác; nếu hôn anh thì có thể ôm người khác, nếu ấy ấy với anh rồi thì cô hoàn toàn không phải kiêng kị gì cả.

Tuy muốn gỡ chiếc vòng này rất khó khăn, trong thời gian ngắn không thể hoàn thành, nhưng nếu hôn một cái có thể giải quyết một nửa vấn đề thì hình như cũng khá ổn. Nhị nữ giang hồ không câu nệ tiểu tiết, cô thì chẳng sao, hôm nay cô cũng suýt nữa đã quyết định này nọ với anh, nhưng có một vấn đề cần phải suy tính kĩ.

“Nếu con hôn anh ta thật sâu thì có phải sẽ hôn được người khác nhẹ nhàng một chút?”

“Có thể là thế.”

“Vậy nếu như ngoài hôn ra con còn đụng chạm thì có phải sẽ hôn người khác thoải mái không?”

“… Con cứ hôn cậu ấy đi đã rồi mới nói được chứ?”

Không chịu được con gái cứ vặn vẹo mãi, bà Tô đánh cô chạy vào nhà bếp, đúng lúc gặp ngay Quý Thuần Khanh đã nấu cơm xong, vừa rửa tay đi ra ngoài, chiếc áo sơ mi vì mồ hôi mà dính sát cơ thể, cài cúc rất cẩn thận, không hở hang chút nào. Thấy Tô Gia Áo đột nhiên chặn đường, sắc mặt có vẻ thiếu tự nhiên, Quý Thuần Khanh thắc mắc: “Thê quân?”

Miệng cô mấp máy, dường như đang tập luyện gì đó, rồi đột ngột ngẩng phắt lên, thô lỗ túm lấy cổ áo anh, nhảy cẫng lên định cưỡng hôn.

Anh phản ứng kịp thời, ngược lại càng khiến Tô Gia Áo vốn đang ngượng ngùng mặt càng dày thêm, bướng bỉnh áp môi lại gần: “Anh trốn cái gì, cho tôi hôn đi!”.

“Thê quân, nhạc phụ, nhạc mẫu đều ở đây, em làm thế không ra thể thống gì cả.” Anh vốn cao nên không muốn ngăn cản cô thì không phải chuyện gì to tát, nhưng không ngờ cô lại giữ lấy mặt anh, ra sức kéo ghì xuống.

“Anh cho tôi hôn thì muốn tôi đi bưng bô tiểu, bưng cái gì cũng được, cho anh chọn, cho tôi hôn đi mà.”

“Thê quân, em sốt ruột quá đấy, dù sao sớm muộn gì…”

“Tôi không cần sớm muộn, bây giờ anh để tôi hôn đi, tôi không hcịu được nữa.”

“Tránh ra! Vướng tay vướng chân!”

Một tiếng quát phát ra từ miệng ông To, ông hoàn toàn phớt lờ hai đứa quỷ quái đang làm trò ở trước cửa bếp, bê đồ ăn ra ngoài. Muốn hôn thì về phòng mà hôn, đứng đây thật vướng víu.

Bà Tô đang núp sau rèm cửa quan sát cảnh con gái mình triển khai nữ tính cuồng nhiệt, nhưng lại bị ông chồng cắt ngang, thế là mất hứng, ngồi phịch xuống ghế, đợi chồng đưa cơm đến trước mặt với vẻ rất đại – lão – gia, nhấc đũa lên gọi hai đứa tiểu quỷ kia.

“Hai đứa còn đứng đó làm gì? Không được thì đừng miễn cưỡng, mau đến đây ăn cơm, lần sau tìm khung cảnh thích hợp hơn rồi làm lại.”

“…”

Phì, gia đình này có khung cảnh thích hợp hơn để hôn mới lạ, xem ra phải nghĩ cách lừa anh ta ra ngoài rồi.

Đang ngần ngừ thì di động trong túi cô rung lên bần bật, cô buông người đàn ông bị mình ấn vào tường đang cố sức giữ sự thanh bạch ra, cầm di động, vừa nhìn màn hinh đã nhíu mày, lẳng lặng quay đi chụp lấy chiếc áo khoác lửng bằng da màu đen trên sofa rồi chạy ra ngoài.

“Con có việc, không ăn cơm, lát nữa con về.”

Quý Thuần Khanh chớp mắt, thấy sắc mặt cô bỗng dưng nghiêm trọng, rồi nghe bà Tô hét lên bất mãn: “Mày lại ra ngoài dánh nhau với người ta! Mẹ cảnh cáo, mày đừng có dây vào chuyện của người khác nữa!”

“Rầm!”

Đáp lại bà là tiếng cửa sập mạnh.

Quý Thuần Khanh hoàn hồn, chỉnh lại áo sơ mi bị thê quân thô lỗ làm nhăn nhúm, do dự có nên ca bài “phu xướng phu tuỳ” để đi theo không. Tính khí của thê quân cộng thêm cá tính thích đánh nhau, thực sự không nên để cô ấy ra ngoài một mình, nhưng nguyên tắc phụng sự bề trên đang hiện lên trong đầu anh, lúc này mà ra ngoài cùng thê quân, không phục vụ các bậc bề trên thì sẽ khiến người ta có ấn tượng xấu về mình.

Cứ ở lại phục vụ bố mẹ vợ thì hơn.

Tộc Đông Nữ đã quy định rõ, lớn bé phân biệt, nữ tôn nam ti, quy tắc rất nhiều, từ nhỏ anh đã thấy, đã nghe, dùng cơm với bề trên không phải chuyện gì to tát. Mới ngồi vững, nhạc mẫu phía đối diện đã lên tiếng: “Muốn nắm bắt trái tim phải đi qua dạ dày, thật giỏi. Thuần Tình à, còn nhỏ mà tay nghề đã tuyệt thế này rồi!”.

Anh không đáp, chỉ cười ngượng ngùng rồi gảy gảy mấy hạt cơm, dáng ăn tao nhã khiến bà Tô rất vui thích, không kìm được bất mãn thay anh: “Tiểu Áo, cái con quỷ ấy, thật chẳng ân cần chu đáo gì cả, con xuống bếp làm cơm cho nó ăn, mà nó lại sập cửa bỏ đi”.

“Không sao ạ, phụ nữ là thế!”, anh trả lời với vẻ điềm tĩnh.

“Cũng đúng, nhưng dù sao con hiểu biết nhiều, sau này vẫn phải bao dung nó nhé. Con bé ấy từ nhỏ đã nghĩa khí, không biết ân cần chăm sóc đàn ông là gì, mà xem đám bạn của nó là quan trọng nhất, thật ngốc nghếch, chính vì thế nên thường xuyên bị người ta lợi dụng. Người ta tìm bạn trai để yêu đương là cứ thích gọi nó đến phá hoại gíup. Mẹ thấy tám phần là nó lại bị đám đàn em của mình gọi ra để gây sự rồi.”

Bà Tô vừa nhìn ra cánh cửa vừa lườm nguýt vừa làu bàu than vãn, không hề tán thành với nghĩa khí giang hồ của con gái: “Cứ nói đến năm ấy, lớp của nó có con bé hoa khôi gì dó, là con gái của nhà họ Dương phía đối diện nhà chúng ta, con không biết con bé đó xấu xa đến cỡ nào đâu, tự nhận nó là dõng dõi trí thức, bố mẹ có chú văn hoá, ngày nào cũng bê quyển Từ Hải1 lượn qua lượn lại, tỏ vẻ yếu ớt đáng thương. Còn con bé nhà mẹ ,chả hiểu sao lại chơi cùng nó. Thuần Tình à, chắc con cũng hkông thích loại phụ nữ xấu xa lúc nào cũng tỏ vẻ yếu đuối phải không?”

“À…” Anh đang chăm chú lắng nghe quá khứ của thê quân, không ngờ nhạc mẫu lại nhân cơ hội hỏi sở thích của mình, nên khẽ ho một tiếng: “Cũng không phải là thích hay không thích, con đã là người của thê quân nên nhạc mẫu không cần lo lắng con sẽ làm chuyện xấu hổ đâu!”

“Bốp!”, bà Tô vỗ bàn. “Đúng thế, đó là biểu hiện của người dàn ông tốt, bố nó, Tiểu Áo nhà chúng ta thật có phúc!”

Ông Tô lãnh đạm gắp rau, phớt lờ tình huống bất ngờ thường xuyên xảy ra này.

“Hừm, Thuần Tình này, lúc nãy mẹ nói đến đâu rồi nhỉ?”

“Thê quân và Từ Hải tiểu thư dòng dõi chơi với nhau khiến mẹ rất bực bội.”

“A, đúng rồi, đúng rồi, không chỉ bực bội mà tức muốn chết đấy chứ, con không biết con bé đó nham hiểm thế nào đâu, nó để ý con trai một nhà giàu mới nổi, lại nói người ta không xứng với nó nên không chịu tỏ tình. Không chịu tỏ tình thì thôi đi, nhưng nó cứ đòi phải cưa đổ cho bằng được…”

“Nhạc mẫu… cho con hỏi một chút, cưa đổ là???”

“Ôi dào, tức là quyêế rũ, dụ dỗ ấy, những từ ngữ này là do Tiểu Áo lây cho mẹ.”

“Mẹ tiếp tục…”

“Lúc nãy mẹ nói đến…”

“Cưa – đổ…”, anh lặp lại từng chữ.

“Ồ, đúng rồi, con bé đó cứ muốn cưa đổ người ta, kết quả Tiểu Áo ngu ngốc nghĩa khí đồng ý giúp nó, con có biết con bé nhà họ Dương ấy làm gì không?”

“Đánh nhau?” Hình như đó là sở trường duy nhất mà anh phát hiêệnra ở thê quân cho đến nay.

“Nếu chỉ đánh nhau thôi thì còn đỡ, đằng này nó bảo TIểu Áo diễn vai si mê con trai nhà người ta, bắt nạt con bé họ Dương trước mặt thằng bé đó, để nam chính diễn vai anh hùng cứu mỹ nhân, lời thoại chỉ có một câu…”

“… Cô nhớ lấy cho tôi?”

“Ồ, Thuần Tình, con thông minh quá.”

“…” Anh không nghĩ vai diễn ấy còn có lời thoại nào thích hợp hơn.

“Kết quả, người ta đã yêu đương hò hẹn cuồng nhiệt, còn con quỷ nhà mẹ ở trường đã bị khinh miệt đến bây giờ, để giữ sĩ diện mà đã biến thành cô nàng bất lương thật, ôi trời, tại lúc mẹ mang thai nó không chịu tích đức.”

“Nhạc mẫu, uống trà nhé?”

Quý Thuần Khanh sau khi nghe xong câu chuyện, bỗng nhiên đưa ra đề nghị đó khién mẹ Tô hơi thắc mắc, chắc không phải cậu ấy đang ám chỉ bà nói quá nhiều , quấy rối mình, phải lấy trà thanh nhiệt giải khát để im tiếng đấy chứ? Thằng bé này là một đứa trẻ tốt, đẹp trai, vóc dáng chuẩn, rất lễ phép, nhưng tại sao lại có lúc toát ra những luồng khí lạnh từ xương cốt, không dễ tiếp cận, không thể đùa bỡn được? [*Vanila: Điểm trừ cho anh Thuần Tình 😦 Chuyện của chị Áo bông đáng thương như vậy mà anh dám chê bai bằng hành động ngầm àk?~ =,=*]

1Tên một cuốn từ điển Hán ngữ.

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

2 thoughts on “Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 6]

  1. ta the la may tuan nua ta ranh, nhat dinh ta se viet bai gjoi thjeu tr nay cho cac t y nha ta doc. Qua hay. Troi oi!

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s