(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 9]

2 Comments

Chương 9:

Đừng tỏ ra ngây thơ với tôi

 

Gió đêm thổi nhẹ mát lạnh như nước, đúng vào mùa mèo tìm bạn tình.

Những tiếng nấc nghẹn mang theo vẻ uất ức không cam chịu xuyên qua vách tường cách âm rất kém, vẳng đến tai Quý Thuần Khanh.

Đè nén thì đè nén, chịu đựng thì vẫn cứ chịu đựng, nhưng tiếng mèo meo meo nỉ non kia vẫn khiến người vốn yêu quý động vật như anh cũng cảm thấy khó mà tiếp tục giấc mơ thanh khiết, anh xuống giường mở cửa, bật ngọn đèn vàng mờ mờ trong hành lang. Trước mắt anh không phải là cuộc sống về đêm của những động vật nhỏ bên góc tường, mà là một cô gái khi khóc rất giống tiếng mèo gọi bạn tình.

Cả người cô rất thê thảm, đầy vết máu, chứng tỏ “tôi vừa mới tiến hành ôm ấp và tiếp xúc với loại đàn ông dơ bẩn”, thấy đèn bật sáng, cô vội chùi nước mắt, trợn mắt nhìn anh, hét lên như thể đã ăn cắp còn la làng:

“Nhìn cái gì? Tại anh mà tôi mới ra nông nỗi này đấy, có phải tôi muốn làm hổ cái đâu, dáng người không đẹp cũng đổ hết lên đầu tôi, đàn ông đều là lũ khốn kiếp! Làm bậy làm bạ với phụ nữ rồi thì thôi đi, ăn xong lại còn quất ngựa truy phong, vô trách nhiệm!”

Anh vốn không quan tâm đến những lời nhiếc móc của cô với đàn ông, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô đang rơi nước mắt, đôi mắt đỏ hoe và chiếc mũi sưng đỏ cứ phập phồng, thỉnh thoảng còn nấc nghẹn.

Thì ra lúc cô khóc cũng rất đáng yêu, rất phụ nữ.

“Nhìn gì? Chưa nhìn thấy hổ cái, tomboy khóc lóc hả? Tôi nói anh biết, tính khí tôi thế đấy, nếu anh chịu đựng việc kết hôn với tôi thì cứ đợi đó mà hối tiếc đến đứt ruột đi! Ai quy định khóc thì phải tỏ ra đáng yêu!”

“Đáng yêu quá.”

“Phải rồi, tôi biết tôi không thể… Anh… anh… anh nói gì thế?”

“Đáng yêu quá.” Đôi mắt anh càng sâu thẳm hơn, thần thái đó khiến người ta cảm thấy càng tin tưởng vào anh.

“…”

Cô thề là cả đời mình chưa từng được nghe câu nói nào động lòng người đến thế, cho dù anh chàng trước mặt là loại cô ghét nhất, không đàn ông, không khí khái, không phong độ, nhưng giọng nói dịu dàng của anh vẫn dễ dàng khuâý động tâm tư của cô. Thật đáng thương là, từ khi qua cái tuổi ngậm kẹo mút được người khác khen đáng yêu đã rất lâu rồi cô chưa nghe lời khen đó nữa.

Hễ xúc động là giọng điệu cô không còn bình tĩnh như cũ.

“Anh… anh đừng tưởng khen tôi là tôi sẽ dễ dàng động lòng, anh… không thấy con gái mạnh mẽ như tôi là không đáng yêu sao?” Tuy nói những lời phủ định, nhưng lòng lại mong muốn anh sẽ nói lên những điều mình đang chờ đợi được nghe.

“Không, như một con mèo cái, rất đáng yêu.” Không làm theo ý cô thì sẽ chịu đòn, đúng là đáng yêu quá.

“… Mèo… mèo cái…???” Anh đang khen cô? Thật không?

“Hơn nữa…”

“…” Còn hơn nữa à? Có thể nào đừng “hơn nữa” không, cô linh cảm rằng câu sau của anh sẽ không được tốt đẹp gì cho lắm.

“Anh không biết là thì ra con gái khóc lại đáng yêu đến thế.” Anh mỉm cười, quỳ xuống cạnh cô để quan sát ở khoảng cách gần. Phụ nữ trong tộc tính cách mạnh mẽ nên anh không có cơ hội chứng kiến cảnh họ rơi nước mắt, thì ra thứ nước long lanh trong vắt ấy rơi ra lại có hình dạng như thế, ừ, đúng là đáng yêu quá, nếu không vì đàn ông không thể quá chủ động thì anh đã đưa tay lên chạm vào nó rồi.

“… Đáng yêu chỗ nào?”

“Dáng vẻ nước mắt nước mũi hoà vào nhau, nhìn có vẻ bẩn bẩn ấy…”
“…”

“Giống mèo cái.”

“…”

Nụ cười ngọt ngào của anh không hề tương xứng với những lời nói châm chích chút nào, nhưng anh lại nói với vẻ tự nhiên vô cùng, khiến cô không thể hiểu nổi là anh đang khen hay đang chế giễu mình.

Nhưng… có thể đừng nhấn mạnh cô là mèo cái mãi như thế không? Loại động vật kỳ quái mà anh có tình cảm nhưng không chút ngây thơ ấy, chẳng có quan hệ gì với cô cả. Một người đàn ông không thích báo, chim ưng, mà lại thích mèo cái, quan điểm thẩm mỹ kiểu gì vậy! Xì xì xì, quả nhiên cô không thể tuỳ tiện hạ thấp mình để chịu thua anh ta được!

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng trong lòng Tô Gia Áo vẫn không nghe theo đầu óc sai khiến mà bắt đầu thấy thiện cảm hơn với “kẻ thù”.

Vốn chưa kịp ăn tối mà hộc tốc chạy đến quán bar đại náo một trận, lại thêm khóc lóc thê thảm thế này, khi vãi diễn “cô gái số khổ” đã hoàn thành, có người bê một bát canh nóng hổi đặt trước mặt bạn, dù là ai đi nữa, bạn cũng sẽ rất khó chối từ.

Thì ra đàn ông biết xuống bếp cũng rất tuyệt, chí ít Tiêu Yêu Cảnh cũng sẽ không nửa đêm nửa hôm vì cô mà nhảy xuống giường, vào bếp để nấu một bát canh thơm phức, nóng hổi. Ồ ồ ồ, anh còn chu đáo rắc lên chút hành, thêm ít xì dầu, hoàn mỹ đến mức cô chảy cả nước bọt, nhưng nếu anh thu nụ cười yêu chiều như đang đút cho mèo nhỏ ăn thì cô sẽ ăn ngon lành hơn nữa.

“Thê quân, ngon không?” Anh ngồi đối diện, nụ cười xinh đẹp hiện lên khoé môi, tay đặt lên bàn, nghiêng đầu nhìn xem cô có hài lòng không.

Cô cúi gằm mặt vì ánh nhìn của anh, lúng búng đáp: “Ừm… ừm…”.

“Ừm là ngon hay không ngon?”

Cô đưa ngón tay cái lên, biểu thị “số một”. Cô không muốn để lộ tâm tư của mình, nhưng người đối diện hình như rất có hứng thú trò chuyện với mèo nhỏ vào lúc đêm khuya.

“Vậy sau này ngày nào anh cũng để anh nấu cho em ăn nhé?”

“… Tại… tại sao???” Ở nhà đã có bố nấu cơm, đừng vừa vào nhà đã khiến bố cô thất nghiệp chứ.

“Vì bây giờ anh rất mong mỏi muốn biết rằng nếu nuôi cho em trắng trẻo, béo tròn thì sẽ như thế nào?”

“…” Cái từ “nuôi” kia sao nghe chói tai quá, anh vẫn chìm đắm trong thế giới mèo hay sao?

Cô định cúi đầu tiếp tục anh, thì lại thấy anh chống cằm, nhìn cô với dáng vẻ rất động tình, cô thấy hơi quái lạ, anh chàng đảm đang thục nữ lúc nào cũng quy tắc ấy sao lại có biểu hiện rất tình tứ như thế kia? Cô nuốt nước bọt, mím môi lại vẻ cảnh giác.

Dường như anh cũng nhận ra vẻ quan sát quá đáng có lẽ hơi háo sắc của mình nên lúng túng, vội vã quay nhìn nơi khác, vờ ra vẻ đang nhìn xung quanh, nhưng lại nói với cô: “Mẹ nói phụ nữ được nuông chiều rất dễ sinh hư”.

“Hả?”

“Nếu để phụ nữ cưa đổ dễ dàng, cô ấy sẽ không biết quý trọng, sẽ vô trách nhiệm.”

“Thế nên?”

“Anh định để em phải thèm!!!”

“…” Có cần thiết phải thuyết trình âm mưu nho nhỏ của mình một cách hòn nhiên thế không? Bây giờ anh đang giải thích nguyên nhân việc không cho cô hôn đó ư?”

“Có điều, anh vẫn rất mong được thấy dáng vẻ nổi cáu của em.” Muốn mà không được đáp ứng thì sẽ xoè móng ra, đúng không mèo cái nhỏ?

“…” Những lời bóng gió của anh có cần thiết phải lộ liễu thế không, gì mà không để cô cưa đổ, căn bản là anh đem cô ra làm tấm bia đỡ đạn, để giải toả tình yêu mèo cái kỳ lạ của mình thôi.

Sở thích biến thái?

Có điều, hành động không được đàn ông lắm ấy cũng không khiến cô ghét bỏ, thậm chí cô còn thấy dáng vẻ kiềm chế ấy cũng hơi hơi đáng yêu, có lẽ là do anh đã xoa dịu đi ít nhiều lòng tự tôn con gái của cô bị tổn thương chăng? Chẳng lẽ là vì tính cách mềm mại dịu dàng của ình đã khiến anh dễ dàng nhận ra những xao động trong tâm trạng con gái?

Nếu không thì Quý Thuần Khanh đã bị nước mắt của Tô Gia Áo cô làm rung động rồi.

Này! Không được thích, hừ hừ, cho dù anh có thể an ủi được cô, cô cũng không thể nào đem cả đời mình đền đáp cho anh dược. Hừm… khụ… hai người họ đều giống như những người phụ nữ, hoàn toàn có thể xem nhau như bạn bè chị em, cô có thể giúp đỡ anh, tình nghĩa nồng hậu, trung thành, thẳng thắn… có điều… Nếu anh lại thích cô vì một cảnh lạc nhịp lạc điệu như đêm nay thì, hình như…

Cũng được.

Đừng nói cô nham hiểm, cũng đừng nói cô trơ trẽn, kẻ no không biết nỗi khổ người đói, từ khi cậu bé hồi tiểu học kéo bím tóc hòng để cô chú ý đã bị người có thần kinh bất bình thường là cô đá văng, lâu lắm rồi cô không được yêu thương theo đuổi. Yêu cầu của cô cũng chẳng cao, chỉ mong có một người đàn ông dịu dàng theo đuổi mình theo cách thông thường, cô thề lần này sẽ không giơ chân lên đá nữa.

Thế nên, hãy để cô hưởng thụ sự kích thích của nam theo đuổi nữ lần này đi, cũng tốt!

Tô Gia Áo mặt mày hớn hở ngồi trên cái giường tạm, một đêm khó ngủ đã trôi qua, bình minh mong chờ đã đến, anh bắt cô thèm cả đêm là đủ lắm rồi, thích cô đi, thích cô đi, để cô hưởng thụ cảm giác được người ta theo đuổi, đến đây, đến đây, đến đây.

“Thê quân, hôm nay em có vẻ ổn lắm.”

Quý Thuần Khanh ra khỏi phòng, ung dung chào cô rồi quay người đi vào bếp, mái tóc anh mềm mại, không hề có tàn tích chứng tỏ đêm qua mất ngủ, thấy Tô Gia Áo ngồi dưới đất nhìn mình bằng ánh mắt ngập tràn vẻ mong chờ, anh vốn định bỏ đi như không có việc gì, nhưng ánh mắt ấy cứ nhìn chằm chằm như mũi kim, dường như bắt anh phải nói gì đó rồi mới chịu thôi. Anh chớp mắt nghi ngại, tuy không hiểu gì cả nhưng để di dời ánh mắt đáng sợ đó đi, anh đành thuận theo tâm ý cô: “Hôm qua có chuyện vui gì à? Thật thấy vui thay cho em”.

“…” Nụ cười đông cứng.

Cái… cái gì mà “Thật thấy vui thay cho em”, cái gì mà là “Hôm qua có chuyện vui gì à?”, chẳng lẽ anh quên mất mình đã nói gì, làm gì ư? Rõ ràng anh đang muốn nhắc nhở cô: “Thật xin lỗi, hôm qua em hiểu lầm ý anh rồi, anh chỉ muốn an ủi em mà thôi, chuyện nam theo đuổi nữ rất nghịch lý ấy cả đời này cũng không xảy ra ở em đâu, nên xin đừng nhìn annh bằng ánh mắt si mê đó nữa, được không?”

Cô hít hơi sâu một hơi, muốn tống hết cơn giận xuống huyệt đan điền1, xả nó ra hết , cô có thể quên đi chuyện mất mặt là cô đang mong chờ một người đàn ông mà mình không thích đến theo đuổi.

Đúng lúc cô đang cố hết sức để khiến mình bình tĩnh lại, thì chuông cửa vang lên, Tô Gia Áo ngồi lì trên đất, không hiểu ai lại đến vào sáng sớm thế này, rồi thấy một cô gái từ ngoài cửa bay vụt đến, lao vào lòng Quý Thuần Khanh. Anh giật mình khiếp đảm bởi tình huống đột ngột đó, hoàn toàn không biết phải ứng phó thế nào, chỉ luống cuống đẩy cô gái kia ra, ấm ức giải thích:

“Anh không liên quan đến cô ấy, em đừng hiểu lầm sự trong sạch của anh.”

Trong sạch cái khỉ ấy, làm cô lãng phí tâm tư, hừ, để anh nếm mùi công lực đeo bám của nhân viên tiếp thị.

Cô thích thú ngắm dáng vẻ luống cuống của anh, không hề có ý định giải vây, cô xem cô gái vừa lao vào là nhân viên tiếp thị, cho đến khi cô gái bám vào vai anh kêu lên:

“Chị cả, hu hu, Bích Vân cứ khóc mãi, em bó tay rồi, chị đạp vỡ đầu tên Lục Chiếm Đình kia đi, hắn ta kông chịu nnghe điện thoại của Bích Vân, tên đàn ông xấu xa đó đúng là đáng bị đaâ ngàn nhát dao, hu hu… Chị cả ơi, sao hôm nay eo chị thon thế, sờ một cái cảm thấy rát tuyệt, ồ trơn láng mềm mại, ủa, tại sao còn có mùi hương thơm ngát thế này? Chị cả ơi gần đây chị chăm sóc sắc đẹp à?

“… Cô à, tay cô có thể ngừng chu du trên người tôi được không, thê quân tôi đang ở đây, cô làm thế tôi rất khó xử.”

“Ủa? Chị cả… sao chị trở nên xinh đẹp thế…” Tiểu Oai đờ đẫn ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt.

“Cái đàu em ấy! Chị cả của mình mà không nhận ra, chị đang ở đây!”

“Ủa… ôi, em vẫn quen với chị cả không chút phụ nữ chút nào, ôi, chị cả, eo của cịh vẫn cứng cáp dày dặn hơn.” Tiểu Oai nói xong, lao luôn vào vòng tay quen thuộc để dụi dụi một lúc lâu, rồi sực nhớ đến nhiêm jvụ của mình, sắ mặt trở nên nặng nề: “Chị cả, chúng ta có cần đưa Bích Vân đi bẹnh viện không, MC2 của nó chưa đến. Lỡ mang thai thật thì sao?”

Nhắc đến Bích Vân bị gã Lục Chiếm Đình khốn kiếp bắt nạt, Tô Gia Áo cáu tiết túm tóc: “Bích Vân ở đâu?”.

“Nó đứng ở ngoài, bảo không còn mặt mũi nào gặp chị.”

“Gì mà mặt với chả mũi, giờ chị nói gì thì cũng đâu có ích lợi gì, cho dù có phải cướp cửa hàng nhà mình thì chị cũng phải kiếm tiền đưa nó đi bệnh viện! Đàn ông, hừ, đúng là thứ không tin được!” Cô mặc áo khoác định đi thì “thứ không tin được” đang dựa cửa bỗng mở miệng:

“Thê quân, đi bệnh viên tốn tiền lắm à?”

“Vớ vẩn!” Làm chuyện mât mặt ấy tất nhiên là tốn tiền rồi, chẳng lẽ phải cần bảo hiểm.

“Vậy để anh giúp.” Gả cho vợ thì phải theo vợ, anh phải giúp cô xử lý.

“Hả?”

“Có thai hay không, anh biết.”

“Này, anh có ẽo ợt đến mấy thì cũng không thể đùa thế được.” Cấu tạo sinh lý là do trời định, đừng đi ngược lại chứ.

“Không, anh đã luyện tập đầy đủ rồi mới đến gặp em.”

Anh nói quá mơ hồ khiến cô không rõ luyện tập có nghĩa gì, đến khi Tiểu Oai kéo Bích Vân vào, Quý Thuần Khanh đã bày dáng vẻ “thăm khám hỏi bệnh” rất chuyên nghiệp, cô mới thán phục.

“Nhưng… chị cả à, họ hàng xa của chị tại sao phải buộc một sợi chỉ để bắt mạch?” Tiểu Oai thắc mắc nhìn sợi chỉ màu trắng quấn giữa các ngón tay anh.

“Hừm… chắc vì để tỏ vẻ rất chuyên nghiệp, rất oách?”

“Không, là để tránh thôi.” Anh vừa nghe mạch vừa nhấn mạch sự trong sách của mình: “Đàn ông tuỳ tiện chạm vào tay phụ nữ là bất nhã.”

“Ôi! Chị cả, họ hàng xa của chị phong độ quá! Tốt hơn đám đàn ông xấu xa kia nhiều.”

“Không, anh ta chỉ muốn bảo vệ sự thanh bạch của mình mà thôi.”

“Hử?” Tiểu Oai vẫn chưa hiểu ý của cô, chỉ thấy bác sĩ chính coóng đang thu sợi chỉ về, sắc mặt nặng nề lắc đầu.

“Quả nhiên… mang thai rôi ư?” Tô Gia Áo thấy vẻ mặt anh như thế thì tim lạnh đi nửa phần, nhưng vẫn không tin vớ vẩn của anh, định đi bệnh viện khám cho ra nhẽ.

“Hử? Không có, trong bụng cô ấy không có con.”

“Ủa? Anh nói gì?” Ba cô gái đồng loạt sáng mắt, dường như nghe được tin vui từ Thượng đế, Quý Thuần Khanh không tài nào hiểu nổi tại sao ba người họ lại vui vì không có con, đành gật đầu nói khẽ: “Thưc sự là không có, chẳng phải mọi người nên thất vọng sao?”. Có đời sau, có người nối dõi tông đường, đáng lý ra phải vui chứ.

“Vạn tuế! Không có, không có, không có. Bích Vân, cậu được cứu rồi!” Tiểu Oai xúc động vỗ vào đầu Bích Vân, nhưng lại bị Tô Gia Áo ngăn lại.

“Vạn tuế! Không có, không có, không có. Bích Vân, cậu được cứu rồi!” Tiểu Oai xúc động vỗ vào đầu Bích Vân nhưng lại bị Tô Gia Áo ngăn lại.

“Vậy tại sao nó không có MC?”

“MC?”

“… Kinh nguyệt!” Một từ cổ lỗ sĩ.

“Đâu, có rồi mà.”

“Hả?”

Vẻ ung dung thản nhiên của anh khiến ba cô gái thà tin là có còn ơn, vội vàng đẩy Bích Vân vào phòng vệ sinh.

Tô Gia Áo thở hổn hển, không chú ý đến nụ cười khẽ của chàng trai đứng cạnh. Quý Thuâầ Khanh một tay chống càm, chậm rãi hỏi: “Thê quân, có phải không có con thì mọi người đều vui?”.

“Đương nhiên.”

“Ừ, thảo nào anh cũng vui.” Tuy logic rất kỳ quặc, nhưng nếu mọi người đều vui thì tất nhiên anh cũng có thể vui vì cô không có con với người khác chứ nhỉ.

“Anh, vui cái nỗi gì? Liên quan gì đến anh? Này, anh nắm tay tôi làm gì thế?”

Cô bỗng thấy một bạn tay đang chặn ngay mạch cổ tay mình, khẽ giữ chặt, rất e dè và cẩn thận.

“Không, chỉ vui thay em thôi.”

“…” Sao lại vui thay cho mình, cô ngờ vực nhìn anh, anh không dùng chỉ, mà nắm thẳng tay cô. Anh ngồi, cô đứng, có vẻ như anh dựa dẫm vào khiến trái tim cô vừa bình ổn lại dậy sóng.

Tiếng mở cửa đã thức tỉnh cô, chỉ thấy Bích Vân lao ra ngoài như được giải phóng, vẻ mặt dở khóc dở cười khiến cô thở phào theo, nhưng ự nghi ngờ lại dồn đến: “Này, anh rất giỏi y thuật à?”.

Anh lắc đầu: “Anh chỉ học thứ em cần”.

“… Thứ tôi cần? Khoan đã… lúc nãy anh nói là luyện tập… chắc không phải là…”

“Phụ khoa.”

“…” Cô có nên cám ơn anh không. Một người đàn ông học phụ khoa từ nhỏ đã lập chí gả cho cô. Cứu tôi với, đáng sợ quá!!!

“Chị cả, đừng đứng đờ ra đó nữa, mau mang đạo cụ ra đây!” Tiểu Oai giục cô đi lấy dạo cụ mà phụ nữ tháng ào cũng cần. Lúc Tô Gia Áo bụng dạ băn khoăn đi vào phòng lấy đồ, chuông cửa lại reo, Quý Thuần Khanh hớn hở ra mở, lần này anh biết ý rồi, sau khi mở cử là nghiêng người đứng để không để người ngoài có cơ hội lao vào lòng mình, nhưng lần này lao vào nhà họ Tô không phải là người, mà là…

Một bó hoa hồng đỏ rực như lửa.

Lớp giấy bóng kính màu tím trong suốt với những người sao trên đó xếp tầng tầng lớp lớp ở giữa là những bông hoa đẹp rực rỡ, căng mọng mơn mởn.

Quý Thuần Khanh tò mò nhìn bó hoa, cúi xuống lấy tấm thiệp kẹp bên trong, mở ra, tâm trạng đang vui của anh bỗng biến mất, đôi lông mày cau lại, khẽ mím đôi môi mỏng…

Tô Gia Áo:

          Tôi cho phép em làm tâm giao của tôi.

          Tiêu Yêu Cảnh.

 

Thê quân của nah muốn làm tâm giao của ai? Tiểu Yêu Tinh? Tiểu Yêu Tinh ở đâu chui ra mà cả gan chạy đến nhà người ta trộm thê quân của anh đi?

 

1Huyệt đan điền: Vị trí nằm ở rốn.

2Viết tắt của Menstrual Cycle, có nghĩa là kinh nguyệt.

 Thành thật xin lỗi mọi người Vanila muốn post bài nhưng lười kinh khủng, máy bị virus mất hết dữ liệu, đành cặm cụi ngồi gõ lại, khổ nỗi chương 9 nó dài gấp đôi chương bình thường, thế là mắt díp vào hổng muốn gõ nữa. =.=” Để bù đắp lỗi lầm, Vani hứa mai sẽ post đủ chương 10 + 11 + ngoại truyện 1. 😀 Fighting!!!~ (Chương 10 + 11 = chương 9)

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

2 thoughts on “Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 9]

  1. tem. lam` nhanh le^n tốc độ rùa bò quá ><

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s