(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 18]

8 Comments

Chương 18:

Chính cung nương nương không dễ làm

 Một trong những bí quyết của chính cung nương nương: phải độ lượng, không thể hẹp hòi.

Thế nào gọi là thả sợi dây dài để câu con cá lớn, đàn ông không thể chỉ quản lý mà phải nắm họ trong ngũ hành sơn của mình, không thể giám sát suốt hai tư trên hai tư, cũng không thể khoá anh ta trong phạm vi quan sát của mình, mà phải lặngl ẽ xâm nhập vào cuộc sống của anh ta, đón nhận tât cả những bằng hữu chí cố, đồng đảng băng nhóm của anh ta. Lấy nhu khắc cương, vô chiêu thắng hữu chieu để khiến đám đàn ông đó thừa nhận và khẳng định địa vị của mình, tốt nhất là biến họ thành một chiếc ra đa nho nhỏ, giúp giám sát để ý mọi động vật giống cái muốn tơ tưởng đến người đàn ông của bạn, đồng thời cũng giống một chiếc máy nhắc nhở, trong bất kỳ tình huống tụ họp nào cũng nhấn mạnh một câu: “Ủa? Tại sao không đưa bạn gái đến?”.

Lâu dần rồi bạn sẽ biết rất nhiều tác dụng hay ho của “bạn của bạn trai”.

Những bài học tà ác, cổ xưa, những trải nghiệm về đàn ông là kinh nghiệm phong phú được tích luỹ qua các học phần yêu đương của các chị em lớp Kinh tế 2, không truyền ra ngoài, cũng không chia sẻ, nhưng vì con gà Tô Gia Áo muốn bước vào lãnh địa tình yêu nên họ mới “tâm không cam, tình không nguyện” hiến dâng cho cô.

Mục đích là để cô nàng biết quan hệ được với đám bạn của bạn trai mình quan trọng đến nhường nào.

Làm cho một người đàn ông yêu thích mình không phải bản lĩnh gì, san bằng tất cả đàn ông xung quanh anh ta mới là vấn đề khó khăn lớn nhất của phụ nữ.

Bọn họ nói một đống những lời khiến Tô Gia Áo choáng váng, xây xẩm mặt mày. Một bàn tay giáng mạnh xuống lưng cô, ném lại một lời cảnh cáo: “Cố lên nhé, sinh vật phức tạp như đàn ông không chỉ cần quyến rũ, mà phải chinh phục!”

Nhưng bạn của Tiêu Yêu Cảnh làm sao dễ san bằng được, những người chơi chung với Tiêu thiếu gia, không cần nghĩ cũng biết là loại yêu ma quỷ quái chủng tộc nào rồi.

Có điều, cô không ngoài rằng, họ lại là “tộc xỏ khuyên tự ngược đãi mình” trong đồn đại.

Mấy tên con trai đồng phục xộc xệch, giành giật nhau micro trong phòng KTV, tai mỗi người gần như đều có ít nhất là năm lỗ khuyên, lông mày cũng gắn khuyên, mũi cũng có khuyên, ba cái khuyên nhỏ bằng bạc ở môi dưới, một trong số đó nhìn thấy cô, cười nhã nhặn, toét miệng ra, cô nhìn thấy một chiếc khuyên lưỡi đang cười chào mình.

Đối với người đến xỏ khuyên tai cũng thấy đau như cô mà nói, thì thực sự không thể lý giải nổi tâm lý của những kẻ “xỏ khuyên ngược đãi bản thân” này, đục vô số lỗ trên người sẽ rất khoái cảm ư? Chỉ nhìn thấy những chiếc khuyên ấy mà cô đã thấy thầm đau cho họ, chứ đừng nói gì đục lỗ trên chính người mình.

Vẻ mặt nhăn nhó của cô khiến bạn bè Tiêu Yêu Cảnh cười khùng khục, nhướn mày lên đùa cợt: “Này, Tiêu Yêu Cảnh chưa để lộ khuyên trên người cậu ta cho em xem à?”

“Ủa? Anh ấy cũng có?” Cô ngớ người, lập tức quay sang nhìn Tiêu Yêu Cảnh đang ngồi cạnh mình. Gương mặt anh trơn nhắn, nhiều lắm chỉ là một chiếc khuyên nhỏ xíu trên ai, chẳng lẽ anh còn đục lỗ ở nơi thần bí nào hay sao?

Như hiểu ra ngụ ý, Tiêu Yêu Cảnh đang uống cà phê bỗng phun cả ra, lập tức trừng mắt nhìn đám bạn “miệng chó không mọc nổi ngà” của miìn.

Nhưng đám bạn của anh không hề biết ý, ngược lại còn hào hứng cúi xuống thì thào bên tai Tô Gia Áo: “Cô gái nào chưa được cậu ta chạm đến thì không thấy được đâu!”.

“Không phải chứ? Anh ấy xỏ khuyên ở đâu thế?” Sở thích SM1 biến thái gì thế này? Bất giác Tô Gia Áo nhìn xuống nửa thân dưới người nào đó, đến cả ánh mắt cũng toát ra vẻ đồng cảm và thương hại sâu sắc [*Vanila: Ax ax, toàn là những người biến thái đồng tư tưởng… giống ta :”> ]

“Phụt! Ha ha ha ha! Yêu Cảnh, cô bé này tức cười quá, qua ải qua ải, chí ít cô ấy đã qua được ải này của tôi rồi.” Cậu bạn kia nhìn vị thiếu gia nào đó đang dang hai tay gác lên thành ghế salon, vắt chéo chân, mặt tái xanh trừng mắt nhìn mình, biết cứ đùa tiếp sẽ nguy hiểm đến tính mạng, thế là biết ý lôi mấy tên còn đang gào lên hát tập trung lại rồi rút lui một lượt, trước khi đi còn ân cần nhắc nhở: “Bọn tôi đi vệ sinh, còn cậu, liệu mà giải thích cho bạn gái biết khuyên của cậu xỏ ở đâu đi. Nhưng lần này tốc độ của cậu đúng là chậm quá, đến tôi cũng lo thay cho cậu đấy, nửa tiếng đủ chưa?”

“Hai tiếng sau hãy cút về đây!”

“Hai tiếng? Cậu bắt bọn này chết ngạt trong bồn cầu à?” Cậu bạn huýt sáo rên rỉ, nhưng vẫn đóng cửa lại, ngoan ngoãn bỏ đi.

Trong phòng bao rất lớn chỉ còn lại chàng trai vừa lên tiếng ban nãy, và cô gái bỗng ý thức được rằng mình đã bị đám con trai kia cho sập bẫy.

Đám con trai đi vệ sinh tập thể, còn lại một nam một nữ, đương nhiên họ không phải muốn chiếm đóng WC tập thể, mà là để tác thành cho người anh em làm chuyện xấu, còn bọn họ ở ngoài hóng chuyện. Đó là những gì các chị em cô đã dạy.

Xem ra cô đã gặp nguy hiểm rồi, tháo chạy chăng? Hay ở lại đánh một trận?

Một giọng nói uể oải nhẹ tênh vang lên, khiến Tô Gia Áo nghe mà tê dại: “Giúp anh cởi áo ra”.

“Ực ực.”

Anh nghe thấy âm thanh nuốt nước bọt rõ ràng, nhưng lại thấy cô sợ đến nỗi không dám nhúc nhích. Anh cười khẽ, muốn đưa tay ra xoay người cô lại, nhưng cô như chim non sợ cành cong, giật nảy người lên định bỏ chạy, anh hơi nheo mắt lại, nhanh như chớp giơ một chân ra ngáng đường, thản nhiên để cô ngã lên người mình.

Sức nặng đè lên người khiến anh thấy rất chân thực, nhưng cô lập tức nhổm dậy như muốn giữ khoảng cách với anh, chiếc vòng bạc lắc lư trên tay cô nhưng anh không để tâm, đưa tay lên thân mật kéo cô vào lồng ngực mình, tay kia bắt đầu cởi nút áo của mình, từ ngực cho xuống đến bụng.

Nhiệt độ trong phòng tăng đột ngột và Tiêu Yêu Cảnh từ từ biến thành thú vật khiến Tô Gia Áo tấy gai cả da đầu, cô hoảng loạn, lắp ba lắp bắp: “Em… em… em cảm thấy chúng ta vẫn chưa…”

“Chưa đủ số lần chứ gì?” Anh cắt ngang lời cô như đã thông hiểu, vì anh vẫn không quên lý do bị từ chối trong lần đâầ hẹn hò. “Thật không hiểu đầu óc em nghĩ gì, chuyện thân mật này có liên quan gì đến số lần gặp mặt? Hừ.”

Anh đã cởi xong áo, phần eo lộ ra, anh kéo đầu cô nhìn xuống dưới, dỗ dành để cô mở mắt ra: “Này, không phải là em muốn nhìn khuyên của anh à?”.

“Không… vẫn… vẫn chưa đủ số lần, em phải nhẫn nại mấy lần nữa.”

“Hừ, anh cho bạn gái thấy khuyên rốn mà phải đợi xem hẹn hò đủ bao nhiêu lần à?” Đó là hiểu biết cơ bản về bạn trai của mình mà.

“Hả? Khuyên… khuyên rốn… Á?” Cô mở mắt, nhìn xuống dưới, chỉ thấy một chiếc khuyên nho trên rốn của anh, rất đáng yêu và cũng rất gợi cảm, không khoa trương cũng không nổi bật, cảm giác như chiếc khuyên nằm gọn trên phần bụng phẳng lì của anh đang vẫy tay chào cô.

Bất giác cô đưa tay nghịch chiếc khuyên nhỏ ấy, như không tin rằng trên cơ thể rắn chắc của anh lại có một đồ vật nho nhỏ đáng yêu đến thế, nhưng anh lại cứng cả bụng vì hành động ấy của cô, hô hấp cũng dần trở nên nặng nề.

“Thì ra ở đây cũng xỏ khuyên được, vậy tại sao anh không xỏ khuyên ở môi hay lưỡi như họ?”

Âm thanh trầm khàn vang lên: “Vì… không tiện”.

“Không tiện?” Cô hứng chí ngẩng lên, thấy anh đang nhìn chằm chằm vào đôi môi mình, điều đó khiến cô dễ dàng nhận ra rốt cuộc là không tiện ở chỗ nào.

Anh đang ngầm bảo cho cô biết, anh muốn làm gì ngay bây giờ.

“Này, anh đã chứng minh cho em rồi, bây giờ có phải nên đến lượt em chứng minh? Hừ?” Anh nghiêng đầu sang, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô.

Tay cô cứng đờ, không dám đùa nghịch chiếc khuyên rốn đó nữa, chiếc vòng trên tay lại kéo tư duy của cô về. Lúc này cô mới sực nhớ ra mình không thể cùng anh làm những hành động mà các đôi yêu nhau thường hay làm, bao gồm hôn và cả những cử chỉ cao hơn thế.

Thấy cô không động đậy anh đưa tay luồn vào mái tóc, kéo cô về phía môi mình, nhưng cô lại gắng sức ngả đầu ra sau để tránh.

“Em luôn nhìn anh bằng ánh mắt đó, không phải muốn hôn à? Tô Gia Áo, không được rút lui!”

“Em nhìn anh kiểu gì chứ?”

“Vẻ động dục.”

“Đâu có.”

“Em không có nhưng anh có.”

Anh mặc kệ cô cự tuyệt, cố chạm vào môi cô, nhưng cô lại nhanh hơn anh một bước, đưa tay lên bịt miệng lại.

Anh thấy hành động đó của cô thì sa sầm mặt, một sự từ chối quá rõ ràng, anh chưa bao giờ thấy, càng không biết ứng phó thế nào, anh muốn nổi điên lên đẩy cô ra khỏi vòng tay mình, trừng phạt cô gái dám từ chối và đùa giỡ anh quá mức ấy, nhưng anh lại nghe thấy mình lên tiếng vẻ thoả hiệp: “Ngay cả số lần đẻ được hôn cũng chưa đủ à? Sao quy tắc của em nhiều quá vậy!”

Sao lời nói cam chịu vớ vẩn này lại thoát ra từ miệng Tiêu Yêu Cảnh, anh đang ảo não muốn nuốt gọn câu nói đó vào miệng thì giọng nói kỳ lạ của cô đã vang lên đúng lúc: “… Số lần hôn ở đây đủ rồi!”.

Anh ngước lên, ánh mắt cô mơ màng chỉ vào gò má, ra hiệu với anh.

Phì! Đại thiếu gia anh chưa bao giờ lạc phách đến độ chỉ hôn má con gái đã thấy thoả mãn, nghĩ anh là trẻ con ba tuổi chơi trò gia đình chắc? Chuyện ngu ngốc vớ vẩn như hôn má thế kia, lúc năm tuổi anh đã làm đủ rồi, muốn anh hứng chí, kích động, tim đập thình thịch khi hôn lên gò má con gái ư?

Nằm mơ!

“Chụt!”

Hả? Âm thanh gì thế? Âm thanh mất mặt đó sao lại phát ra khi anh chạm môi vào làn da mềm mại trên má của cô gái ấy???

Chết tiệt, cái cảm giác thoả mãn kỳ lạ!!!

`        Hai tiếng sau, các anh em đồng loạt quay lại như đã hẹn, nhanh mắt phát hiện ra bầu không khí mờ ám giữa hai người. Tiêu Yêu Cảnh cổ áo phanh ra, vẫn chưa cài hết nút, lồng ngực vạm vỡ phủ một lớp mồ hôi mỏng, Tô Gia Áo sắc mặt đỏ hồng, bọn họ tự khắc hiểu là bạn mình vừa được thoả mãn, kéo phắt anh ra một góc vỗ vào vai anh khen ngợi không ngớt.

Anh bị khen đến mức lúng túng, có nỗi khổ mà không dám nói, đành hút thuốc, khẽ hừ một tiếng rồi mặt dày nghe hết, nếu để họ biết nah được thoả mãn vì một nụ hôn trong sáng vào má, có lẽ họ sẽ lôi ngay anh đến phòng vệ sinh mà dội nước lạnh, bảo anh đừng lên cơn điên nữa.

“Này, tớ bảo, cậu đã ra tay rồi, tiếp đó chắc dễ làm hơn chứ? Đá con gái còn đơn giản hơn theo đuổi họ nhiều. Lúc nào đưa cô bé đến Snow Mania gặp Kiều Khâm vậy? Đá cô bé cho cậu ta thấy là chúng ta sẽ thắng.”

Lời bạn nói như một tiếng sét đánh ngang tai, anh gần như quên mất chuyện cá cược kia, làm sao biét được lúc này lại bị người ta nhắc nhở.

“Này, cậu đờ đẫn gì thế? Có tình cảm với cô bé đó thật rồi à?”

“…” Ánh mắt anh lơ đãng, không tiếp lời ngay mà một lúc sau mới đáp gọn lọn lỏn: “Chưa đến lúc”.

“Thế à? Cậu muốn chơi thì để cậu chơi thêm một lúc vậy, tôi cũng thấy cô bé rất thú vị, trang điểm đậm như thế, tôi cứ tưởng là loại nữ sinh thích chơi bời chứ, ai ngờ một chiếc khuyên rốn mà cũng lừa được cô nàng.”

“Bớt lắm lời, lằng nhằng!” Anh nóng nảy ngắt lời, muốn thoát khỏi đám bạn của mình.

“Ồ, đúng rồi, Yêu Cảnh, cô gái cùng hát karaoke với bọn mình lần trước, cậu còn nhớ chứ?” Thấy anh định bỏ đi, cậu bạn gọi với lại.

Anh cau mày: “Ai?”. Hôm ấy, anh đợi điện thoại đến sốt cả ruột, làm gì còn tâm trạng quan tâm đến ai.

“Cô bé nói chuyện với cậu ấy, tên… Viên Tâm.”

“Không nhớ.” Anh thẳng thắn bày tỏ mình chẳng chút ấn tượng với cô nàng.

“Ha, cậu không nhớ là tốt nhất, một người anh em của chúng ta muốn theo đuổi, nhưng ngại cậu.”

“Tuỳ.” Ngại cái gì, cô gái dáng vóc thế nào mà anh cũng chả nhớ thì liên quan gì?

“Cũng đúng, chỉ là con gái thôi mà, tuỳ tiện tìm là được, làm tổn hại đến hoà khí anh em là hoàn toàn không đáng.”

“…”

*Vanila: Sr, dạo này bàn phím máy tính nhà Vanila nó bị cứng, rắc, mắc khó gõ lắm, nếu mắc nhiều lỗi chính tả cả nhà cố gắng tự dịch hoặc pm tớ… 😀

-P.s: Ai giật tem chap này sẽ được tớ email cho cái ngoại truyện 1 (pics) đầu tiên!!!~ ^^ Ngoại truyện = truyện tranh chứ ko phải truyện chữ đâu… Tác giả vẽ xinh cực lun… ~^o^~

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

8 thoughts on “Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 18]

  1. mụi xin tem nà tỷ

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s