(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 22]

4 Comments

Chương 22:

Một chân đạp hai thuyền đẳng cấp cao

          Chó đực có một thói quen xấu, đó là thích tè vào cột để đánh dấu, nơi nào đã có mùi của nó thì chính là lãnh thổ. Nếu có con chó nào khác định xâm chiếm, nó sẽ nhe răng ra, gầm gừ bảo vệ lãnh thổ nhỏ bé của mình.

Nhưng những nhà sinh vật học lại không biết rằng, điều đó cũng có thể áp dụng ở loài mèo cái không biết trời cao đất dày là gì.

Có thể là vừa hay Tô Gia Áo đứng ở cột điện, phù hợp với tâm trạng chiếm lãnh thổ của mèo cái, có cũng có thể là cô căm ghét cô nàng Dương Thư Tiệp kia đến một mức độ nào đó, càng có thể là cây cột điện luôn tỏ vẻ ngoan ngoãn lần đầu tỏ rõ ma lực của nó.

Đương nhiên, động vật không thể vì yêu cột điện nên mới muốn hiém đoạt, nhưng chúng tuyệt đối sẽ vì muốn độc chiếm nó mà sẵn sàng nhả ra đánh nhau với kẻ khác, lý do rất đơn giản, vì cột điện sẽ không đi lung tung, có thể để mặc mình muốn làm gì thì làm trong địa phận của nó, thậm chí… tè một bãi.

Tóm lại, cảnh nam thanh nữ tú chào hỏi nhau trước mắt khiến Tô Gia Áo cáu tiết, cô khom người, chuẩn bị tư thế sẵn sàng xông ra cào cấu cắn người.

Còn động vật giống cái kia hoàn toàn không đánh hơi thấy mùi vị mang tính công kích, thản nhiên dang rộng hai tay hướng về phía Quý Thuần Khanh, thân mật như thể muốn ôm lấy anh.

Người hiểu lầm không chỉ có Tô Gia Áo, Quý Thuần Khanh cũng nhìn ra nơi khác tỏ ý chống cự, đưa tay lên giữ khoảng cách.

“Hì hì, thầy Quý, thầy nhút nhát thật, em chỉ muốn ôm Mimi nhà em về nhà thôi.” Dương Thư Tiệp nhếch môi, tay vẫn đặt trên người con mèo trong lòng anh. “Mimi, đến đây, phải về nhà rồi.” Cô ta nói nói với mèo của mình, nhưng mèo con hoàn toàn phớt lờ, hai bộ móng vuốt chỉ bám vào anh chàng đẹp trai kia.

“Mimi nhà em bình thường không mấy khi gần gũi người lạ, nhưng hình như nó rất thích thầy Quý.” Dương Thư Tiệp vừa cười vừa đưa tay kéo con vật nhỏ không chịu hợp tác lại, ấn nó vào lòng mình, vuốt ve.

Quý Thuần Khanh cúi đầu nhìn vòng tay đột nhiên trống rỗng của mình, lại nhìn con mèo bị cưỡng ép rời khỏi anh, nhướn đôi môi mỏng lên: “Cô có tắm cho nó không?”.

“Hả? Tắm?”

“Tôi lo nó bị ám mùi lạ.” Chẳng hạn mùi tổng hợp trên người cô ta, khó ngửi quá.

“À, yên tâm, thầy Quý, mẹ em rất ưa sạch sẽ.” Dương Thư Tiệp không hề hiểu ý anh.

“Vậy thì tốt.” Anh đã yên tâm, nhưng tiếp đó lại nhíu mày vẻ thắc mắc: “Cho tôi hỏi một câu, cô là ai?”.

“…”

“Chúng ta gặp nhau chưa?”

“… Ha ha… Thầy Quý thật biết đùa, lần trước thầy mua hoa đến thăm Lục Chiếm Đình, trong phòng bệnh của anh ấy, chúng ta đã từng gặp nhau rồi đấy thôi?” Cố níu kéo chút sĩ diện, Dương Thư Tiệp vận sức thật mạnh để ngược đãi mèo nhỏ trong lòng cô ta.

“Có à?” Vẻ hoang mang của anh rất trong sáng, hoàn toàn khiến người ta không biết anh cố ý giả vờ hay không nhớ thật, cho đến khi mèo nhỏ không chịu nổi mà kêu lên những tiếng “meo meo” đau khổ, anh mới nói: “Ồ, hình như… có thể là có.” Anh chỉ nhớ tên con trai bị một đạp của anh, sợ đến mức hồn vía bay lên mây, nói không thành tiếng, dù sao cảnh tượng ấy khá là có tính kích động, còn về cô gái kia, ấn tượng rất mờ nhạt, căn bản là anh đã quên bẵng rồi.

“Nghe nói thầy Quý là giảng viên mới của lớp Gia Áo, sau này nếu không hiểu vấn đề gì, em có thể đến hỏi thầy được không?” Dương Thư Tiệp không chịu thua, tiếp tục dùng giọng mềm mượt của mình để công kích địa bàn của người khác: “Giảng viên đại học thường lên lớp xong là biến mất, có rất nhiều vấn đề không hiểu, thầy Quý nếu đã ở nhà Gia Áo thì sau này sẽ tiện gặp mặt, nên nếu có gì không hiểu, em có thể trực tiếp hỏi thầy không?”

Anh cau mày như suy nghĩ gì đó, hình như có nỗi niềm khó nói rồi lắc đầu từ chối thẳng thừng: “Có lẽ không được”.

“Hả? Tại… tại sao?” Dương Thư Tiệp như không ngờ bị từ chối nên đờ người ra, là giảng viên đương nhiên phải thích những cô gái ngoan ngoãn học hành giỏi giang, có gia giáo, phấn đấu, chuyên cần mới đúng. [*Vanila: Hơ hơ, chị này tinh thần tự sướng quá cao, chị có những điểm đó bao giờ? ]

“Vì cô không được thê quân thích, nếu tôi dạy cô thì cô ấy sẽ ghét tôi.” Lý do rất thẳng thắn, không chút che giấu.

“Thê… ý thầy là, Gia Áo? Dường như cô ta không tin lời anh nói.

“Còn nhạc mẫu, mẹ nói hễ thấy mặt cô là chỉ muốn dùng hốt rác hót mặt cô đi.”

“…”

“Tôi không muốn đưa hốt rác cho mẹ vợ đâu.” Vì phụ trách đưa đồ rất mệt, hơn nữa cô ta chắc chắn sẽ lấy mèo con đáng thương ra để đỡ đạn cho mình.

Cũng là những câu nói đó, nhưng đến tai Tô Gia Áo bỗng thay đổi sắc thái, cái cột điện tuỳ tiện để cho người ta tè bậy không biết đường tránh kia, lo chuyện mèo người ta có tắm hay khôgn, còn định lo người ta học có tốt không, đến phút cuối còn định lo cho cái mặt người ta có bị hót đi kôgn. Chỉ là một cây cột điện, động đậy lung tung làm gì, đợi người ta đến đấu tranh giành lại chứ, cứ làm nhiệm vụ đứng im đi.

“Thê quân, cột điện không nên phóng điện khắp nơi nhỉ?”

“Xì!” Lý sự cùn ở đâu ra thế?

“Tiếng than vãn của em to quá, anh bất cẩn nghe thấy mất rồi.”

Ủa? Những lời nhảm nhí lúc nãy cô đã thốt ra hết rồi sao? Anh phát hiện ra cô đứng sau cột điện lẩm bẩm nguyền rủa từ khi nào vậy?

Cô từ từ ngước lên, chỉ thấy Quý Thuần Khanh như biết phép dịch chuyển tức thời, đang ở trước mặt Dương Thư Tiệp đã chuyển đến đứng cạnh cô. Vừa nhìn thấy cô, khoé môi cong lên vẻ hài lòng, sung sướng đến độ đôi mắt đen láy cũng như phát sáng, đúng là một cây cột điện có khả năng hành động và sức bộc phát vượt quá mức bình thường.\

“Thì ra Gia Áo nãy giờ nghe trộm à?” Dương Thư Tiệp nhấn mạnh từng từ nghe rất chói tai, tỏ vẻ khó chịu với hành vi thậm thà thậm thụt của cô.

Cô bị ánh mắt của Dương Thư Tiệp khiêu chiến, không nói câu nào, khoác tay người đàn ông bên cạnh, kéo sát mình, hất hàm lên thị uy. Cây cột điện này hiện giờ là của chị cả Gia Áo đây, hôm nay nếu là người con gái khác, có lẽ cô sẽ vỗ tay chúc mừng mình được giải thoát khỏi lời nguyền man rợ của chiếc vòng, nhưng Dương Thư Tiệp muốn chiếm đoạt? Hừ! Trừ phi cô chết!

Quý Thuần Khanh mắt lấp lánh nụ cười, bàn tay xuôi xuống trượt qua chiếc vòng, tự nhiên cầm lấy tay cô, ngón tay khẽ vận sức, lồng vào năm ngón tay cô và siết chặt lại. Sự chủ động nho nhỏ của cô như phần thưởng với anh vậy.

“Nếu cô đã quen thê quân nhà tôi thì sau này vẫn phỉa nhờ cô chăm sóc quan tâm đến cô ấy.”

Quý Thuần Khanh nói rất hay, đến vẻ mặt cũng vẫn tỏ ra ngây thơ vô hại như trước.

“Chăm sóc? Anh bảo cô ta chăm sóc tôi? Tại sao tôi phải cần cô ta chăm sóc?” Đương nhiên cũgn có người không hiểu, bắt bẻ lại anh.

“Đương nhiên là do tính cách kỳ cục của em rồi, thích làm chị cả, lại không nghe lời người khác khuyên nhủ, phải sửa đi thôi, như thế khiến người ta thấy rất khó hoà hợp đấy.”

“Anh bảo ai khó hoà hợp?” Cảnh tượng vốn hoà bình đã bị cô làm cho sặc mùi thuốc súng.

“Chắc không phải em bị anh nói trúng tim đen nên định cãi nhau đấy chứ?”

Bị nói đúng chỗ đau, cô không cãi nổi, đành cắn môi im lặng.

Dương Thư Tiệp khá rõ nếu có phần tử bạo lực Tô Gia Áo ở đây thì cô ta ở lại cũng chẳng có ích lợi gì cả, thế là phớt lờ Tô Gia Áo, dùng mèo con để làm thân, cô ta đưa tay mèo lên vẫy vẫy với Quý Thuần Khanh: “Mimi, bye bye thầy Quý đi, chúng ta gặp nhau sau”.

“Không, ôm mèo của cô cách xa tôi ra. Nó khó ngửi quá.”

Lời nói sặc mùi thuốc súng thoát ra từ miệng Quý Thuần Khanh hiền lành. Nói xong, anh vẫn mỉm cười, nắm tay Gia Áo thản nhiên vòng qua Dương Thư Tiệp về nhà.

“Này, sao anh lại quen con bé họ Dương kia, cô ta không phải người tốt đâu.” Cô bất chấp mọi thứ, tỏ vẻ ta – đúng – ta – có – quyền.

“Anh biết.”

“Cô ta bắt nạt bạn tôi.”

“Anh biết.”

“Cô ta định dùng mèo để dụ dỗ anh.”

“…”

“Sao anh không nói là biết nữa đi.”

“Anh đã nói rồi, anh không thích Mimi nhà cô ta, anh vẫn thích gần gũi với Tiểu Áo hơn.” Anh không phải cây cột điện chỉ biết đứng bất động, chó mèo gì cũng thu nhận, anh chỉ nhận người đầu tiên đóng dấu, mèo cái nhỏ, mà vẫn là mèo nhà mình nuôi thì dễ gần hơn.

“…”
Cô mở to mắt nhìn anh, nói thật, nổi điên trước mặt Dương Thư Tiệp, cô chưa bao giờ là kẻ được bảo vệ, vì cô nhìn rất hung tợn, dữ dằn, còn Dương Thư Tiệp nho nhã đàng hoàng kia mới có vẻ đáng thương. Cô cũng biết tính khí mình thật sự rất tệ hại, ngay cả mẹ cũng mắng cô, bảo là tính khí cứng đầu cứng cổ, bảo thủ ấy chẳng ai thích được, chỉ thua thiệt mà thôi.

Có lẽ nếu cô thay đổi thì hôm nay đã không cãi nhau với Yêu Cảnh. Lần hẹn sau, cô sẽ không để chuyện gì xảy ra nữa.

“Thê quân đang lo cho anh sao?”, anh quay lại hỏi.

“Chúng ta hôn nhau đi, hôn sâu ấy”, cô ngước lên nói.

Lời vừa dứt, cả hai đều ngẩn ngơ, hình như cô đã ý thức được mình vừa nói gì nên bất giác túm túm lấy tóc, đồng tử mắt anh sẫm lại, nhìn cô chằm chằm một lúc rồi hơi cúi xuống, đôi môi mỏng áp lại gần. Cô thấy bóng đen ập xuống thì vội vã mím chặt môi, nhắm tịt mắt lại.

Hơi thở nóng hổi ướt át phơi qua mũi cô, mang theo mùi hương đặc trưng của Quý Thuần Khanh. Cô cảm thấy đôi môi anh rất gần, nhưng vẫn chưa đặt xuống môi cô.

“Thê quân, muốn anh làm chuyện không ra thể thống gì thế này thì phải có lý do chứ?” Anh cảm thấy chỉ khi thân mật thế này, cô mới nói thật.

Mà đích thực là thế.

“Chẳng phải do cái vòng này hay sao, nếu tôi không hôn anh thì không thể hôn anh ấy!”

“…”

Bóng đen đột ngột biến mất, cô mở mắt ra, thấy anh đang lạnh lùng, quay lưng bỏ đi.

Môi mím chặt lại, anh đếm từng bước dưới chân mình. Một, hai, ba…

Anh dừng lại, nghiến răng cau mày, quay người, lần đầu dùng ánh mắt tức tối hậm hực nhìn thẳng vào mục tiêu, nhưng phối hợp với gương mặt dịu dàng và đôi môi mỏng thì chi có vẻ rất đáng thương mà thôi. Đầu lưỡi hơi nóng lên đang đấu tranh vùng vẫy trong miệng, một lúc sau, anh quay người lại đến bên cô một cách thê thảm, đốt cháy mất khoảng cách ba bước lúc nãy, cúi xuống cắn vào môi cô.

Nụ hôn của anh rơi xuống dày đặc, đôi môi nóng ấm áp vào làn da mát lạnh bên khoé môi cô, chà xát rất mờ ám.

“Mở miệng ra. Không phải là muốn hôn sâu hay sao?”

“…”

“Ngoan.”

Sự hợp tác của cô đã được anh ve vuốt như đang vuốt một con mèo, tích tắc sau, cô bị anh cuốn lấy lưỡi, khiêu khích, linh động, quyến luyến.

Anh ngỡ chí ít cô sẽ bịa ra một lý do đường hoàng để nói cho mình nghe, thế là định thử thách cô, quyến rũ cô, ai ngờ lại khiến cô nói ra sự thật, cô không biết nói dối đến thế sao? Những lời hoang đường ấy sao cô lại thốt ra được chứ.

Anh bỏ đi là để báo cho cô biết, anh không muốn bị cô xem là cột điện địa bàn của mình, nhưng anh thật sự rất muốn hôn cô, biết rõ cô không thật lòng muốn anh hôn, biết rõ cô chỉ vì người khác nên mới cam lòng, biết rõ có lẽ cô sẽ không có cảm giác gì với nụ hôn này, mà chỉ là bài tập chuẩn bị bắt buộc phải làm khi cô muốn hôn người khác, thế nhưng anh vẫn quay lại một cách thảm hại, không nỡ từ bỏ việc hôn cô.

Một luồng khói thuốc phun ra, che mờ đôi môi của Tiêu Yêu Cảnh, anh gỡ điếu thuốc ra khỏi môi, đạp mạnh lên dụi tắt, cảnh tượng ướt át trước mắt khiến anh cảm thấy mình bị đùa cợt rất thê thảm.

Tốt lắm.

Tốt vô cùng.

Cô từ chối hôn anh, nhưng lại thân mật với kẻ khác như keo với sơn, cãi nhau với anh là viện cớ chứ gì? Vội vàng quay lại tìm giảng viên để an ủi sao?

Anh ngu ngốc biết bao mới vắt óc suy nghĩ, tìm đủ mọi cách làm hoà, cuối cùng quyết định gạt bỏ sĩ diện để đi tìm cô.

Tô Gia Áo đi gặp quỷ đi, dám chơi trò bắt cá hai tay với anh, mà còn để anh bắt quả tang một cách quang mình chính đại.

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

4 thoughts on “Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 22]

  1. há há há! Thank t y. Toi muon doc tiep qua. Maj lai post nhá!

  2. ta hận tên Tiểu yêu tinh kia

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s