(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 46]

3 Comments

Chương 46:

 Tiểu Áo tâm giao không còn tâm giao nữa

Quan hệ nam nữ là loại quan hệ nhạy cảm dễ thay đổi, tuân theo tự nhiên nhưng lại rất vô lý nhất thế giới.

Ngay cả Tô Gia Áo luôn ngờ nghệch với mối quan hệ này cũng cảm thấy từ hôm ấy về sau đã có thứ gì đó thay đổi.

Quý Thuần Khanh không còn về nhà, chiếc giường của cô trở lại trạng thái ban đầu, trở nên to lớn trống trải.

Hình như họ đã chia tay.

Tiêu Yêu Cảnh ngoan ngoãn đi học, di động của cô đã có thêm rất nhiều những tin nhắn sai chính tả.

Hình như họ đã làm lành.

Bỗng dưng phát sinh thay đổi, không ai mở miệng, tất cả đã xảy ra như một lẽ tất nhiên.

Cô cảm thấy không có gì là không ổn, thế nên đã đón nhận.

“Áo Bông, cậu và Tiêu thiếu gia làm lành từ khi nào thế? Cũng chả báo cho tớ biết một tiếng.” Bạch Tiếu Diệp quay lại từ ghế phía trên, vẻ mặt thích thú chất vấn cô.

“Chính tớ cũng không rõ, làm sao báo cho cậu biết được”, cô thật thà.

“Theo tớ thấy thì chắc cũng được một thời gian kha khá rồi nhỉ. Hai người luôn nháy nhau mà? Hừ, xem kìa, anh ta đứng ngoài hút thuốc cũng không quên liếc mắt đưa tình với cậu kìa.”

Nhìn theo hướng Tiếu Diệp, Tiêu Yêu Cảnh đang cùng mấy cậu bạn trong lớp đứng ngoài cửa sổ hành lang hút thuốc, cảnh tượng ấy rất man, dường như anh không ngờ cô lại nhìn mình đột ngột nên cứng người lại, lúng túng nhìn đi nơi khác, có lẽ động tác quá bất ngờ nên bị các cậu nam sinh kia quàng cổ cười nhạo anh giả vờ ngây thơ nhìn trộm nữ sinh.

“Ngọt ngào ghê, nhưng… tớ lại thắc mắc, cậu xử lý chuyện thầy Quý thế nào vậy?”

“…”

“Tự dưng nhìn tớ chằm chằm thế, tớ nói sai à?”

“Nhiều chuyện quá.”

“Vậy tớ báo cho cậu biết một tin còn giật gân hơn, hình như thầy Quý đã từ chức rồi, nghe nói dạy hết hôm nay thôi. Cậu được giải phóng rồi, sẽ không bị kẻ tiểu nhân lấy công báo thù tư nữa đâu, vì tình cảm không suôn sẻ bị đá nên cho cậu rớt ấy mà.”

Tô Gia Áo đứng phắt dậy, trợn mắt vẻ không tin được, cau mày: “Sao anh ấy lại từ chức đột ngột thế?”.

“Nghe nói không cần tự kiếm tiền nuôi gia đình nữa, chuẩn bị về nhà rồi. Này, tớ còn nghe nói nhà thầy Quý rất đặc biệt, cậu có biết trong Tây du ký có Nữ Nhi Quốc gì đó không, tớ còn tưởng đó là trò quỷ gì chứ, nhưng nghe nói gia tộc thầy Quý là một nhánh của Nữ Nhi Quốc cổ đại, gọi là… Đông… Đông… tóm lại là phải nghe lời phụ nữ ấy, đàn ông rất tốt, rất ngoan, cậu đừng có tiếc đấy nhé…”

Cô không kịp nghe Tiếu Diệp nhiều chuyện kể hết nữa, chạy ra cửa sau, định lao vào văn phòng thì bị Tiêu Yêu Cảnh kéo lại.

“Em vội vã chạy đi đâu thế? Chân hết đau chưa? Sao cứ bất cẩn vậy?” Anh vò đầu cô, bực bội làu bàu, thái độ tự nhiên và rất thân mật khiến đám nam sinh huýt sáo trêu chọc.

“Thế nào là cứ bất cẩn?” Một cậu chàng lải nhải bắt chước: “Tiêu thiếu gia, cậu nói những lời ngoan hiền như thế để làm gì?”.

“Đúng rồi, cậu có nghĩ đến tâm trạng bọn này không? Không phù hợp với hình tượng hư hỏng của cậu tí nào, cậu muốn bọn này sợ chết khiếp à?”

“Vở kịch gương vỡ lại lành này hai người có cần diễn như thật thế không? Cuối tuần này thiếu gia cậu không rảnh, phải đi với bạn gái chứ gì?”

Tiêu Yêu Cảnh không phủ nhận, gỡ điếu thuốc ra khỏi môi, đạp chân lên để dập tắt, phớt lờ những lời trêu chọc, những chuyện ngốc nghếch đó anh chẳng hứng thú chút nào. Nghênh ngang kéo cô rời xa đám con trai nghịch ngợm đó, anh cúi xuống hỏi: “Cuối tuần muốn đi đâu chơi?”.

Bỏ qua những lời ướm hỏi khách sáo, hỏi luôn địa điểm hẹn hò khiến cô bỗng nhận ra, quan hệ hiện tại của họ hình như là người yêu.

Họ đã làm lành, và bắt đầu lại từ đầu.

Cô đang định mở miệng đáp lại thì những tiếng bàn tán xung quanh đã phá tan suy nghĩ của cô.

“Ủa ủa, có phải là thầy Quý không? Ôm một thùng sách? Ủa, bị đuổi việc rồi hả?”

“Nghe nói thầy ấy xin nghỉ, định về quê lấy vợ, cậu xe kìa, chiếc xe lộng lẫy đỗ ngoài cổng là của nhà thầy đấy, hừ, đại gia thé kia mà đến đây làm giảng viên có phải rất mệt không? Đúng là vớ vẩn! Nhưng quy tắc nhà thấy ấy cũng thật kỳ quái, nghe nói đàn ông phải vâng lời phụ nữ.”

“Cái gì? Vâng lời phụ nữ á? Đúng là ngược đời quá rồi! Vậy là ăn bám phụ nữ à? Tớ đã cảm thấy thầy ấy cứ nữ tính thế nào ấy, nhưng bọn con gái mắt mù trong lớp lại khen thầy ấy dịu dàng, tính tình dễ chịu, xì.”

Những lời chỉ trích bất nhã khiến Tô Gia Áo nổi giận, định mắng cho chúng một trận thì Tiêu Yêu Cảnh đã bóp cằm cô, giọng nói trầm trầm khẽ vang lên: “Em lại muốn chúng ta cãi nhau vì người khác à?”.

Người khác.

Nhưng Quý Thuần Khanh không phải là người khác.

Anh ấy là…

“Hai người làm lành rồi?” Giọng nói ấm áp không mang chút sắc thái tình cảm nào vang lên, cô ngước lên nhìn đôi mắt thản nhiên của Quý Thuần Khanh, mới phát hiện ra cả người mình vẫn lọt thỏm trong lòng Tiêu Yêu Cảnh, cô cắn đôi môi khô đắng, hơi thở dần dần gấp gáp.

Anh không nhìn cô nữa, chân vẫn không dừng lại, bước đi thẳng, chỉ còn nụ cười vô tư lự, ném lại một câu mà cô hết sức quen thuộc: “Thật thấy vui mừng thay cho các bạn”.

Anh đang nói với cô rằng, họ không quen biết, chuyện của cô không liên quan gì đến anh, anh là người xa lạ, sẽ không yếu ớt gọi cô là “thê quân”, không còn quan hệ gì với cô, anh phải lấy lại mọi tình cảm đã bị lãng phí của mình, lấy lại những cái gia anh đã phải trả, từ bỏ những mong đợi, ảo tưởng về cô.

Làm giảng viên là vì cô, nhưng tất cả những gì anh làm đều bị cho là thừa thãi. Và bây giờ chẳng cần thiết mà anh cũng không có tư cách làm gì cho cô nữa, người vô sự thật nhẹ nhõm!

Chiếc xe màu đen lộng lẫy khởi động, bánh xe lao vút đi mang theo đám bụi tung mù mịt, Tô Gia Áo đứng trên tầng hai nhưng lại bụi bay vào, đỏ hoe đôi mắt.

 

Tan học rồi, những cặp yêu nhau quấn quýt lấy nhau, tay trong tay dạo bước trên đường không mục đích cũng vẫn hơn là ai về nhà nấy.

Bóng dáng phản chiếu từ những khung kính của các cửa hàng khiến Tô Gia Áo thấy lạ lẫm, Tiêu Yêu Cảnh nắm tay cô đi phía trước, còn cô lững thững đi theo sau anh như lười nhác, anh bỏ hết mọi cuộc vui với bạn bè, bỏ luôn chiếc xe sang trọng của mình để đi bộ với cô.

“Em thích thứ gì?” Anh quay lại thấy cô nhìn chằm chằm vào tủ kính, tưởng cô thích gì đó.

“Không… chỉ thấy kỳ cục.”

“Hử?”

“Trước kia chúng ta chưa bao giờ đi dạo phố thế này… phải không?” Đi dạo, nắm tay, làm nũng, hình như cô chưa kịp làm với anh.

“Ngốc, về sau sẽ luôn dạo phố thế này.” Nhìn cửa hàng trang sức bên cạnh, anh biết con gái dạo phố luôn thích mua thứ gì đó, nhưng nói về chuyện đi dạo cùng bạn gái rồi mua đồ, thực sự kinh nghiệm của anh bằng không, trước kia không có kiên nhẫn làm vậy, nên bây giờ chẳng biết phải ứng phó thế nào.

Anh toét miệng cười, đẩy cửa ra rồi kéo cô vào trong: “Muốn mua gì thì nói với bạn trai em, nhìn tủ kính với vẻ tội nghiệp thế kia để làm gì”.

Trang sức cuối hạ đầu thu đã chiếm đa số trên các quầy hàng, có người chịu chi tiền, cô cũng muốn tranh thủ, nhưng nhìn lướt qua lại thấy không có thứ gì mà mình thích, nhưng một chiếc khăn quàng kiểu nam màu xám bạc rất sang lọt vào mắt.

“Anh không thích màu này.” Tiêu Yêu Cảnh cau mày bình luận, màu này không nổi bật, nhưng… anh nhếch môi cười khẽ: “Nếu em thích thì thiếu gia đây miễn cường quàng cho em xem vậy”.

“Anh muốn quàng khăn màu xám à?”, cô ngẩn ngơ.

“Em cũng biết màu này không hợp với anh cơ à?” Chắc anh hợp với màu nào nổi bật hơn, nhưng ai bảo chiếc khăn quàng này được cô chọn giữa một rừng đồ vật làm chi: “Em còn ngẩn ra đó làm gì thế?”.

“Hử? Phải làm gì?”

Anh lườm cô, chỉ chiếc khăn rồi chỉ vào cổ mình.

Làm gì thế? Đương nhiên là bắt cô tự tay quàng cho anh rồi.

Cô hiểu ý kiễng chân lên, hai tay vòng qua cổ anh như đang ôm, quàng chiếc khăn mềm mại cho anh.

Cảm giác cổ bị thứ gì đó quấn vào, cô đã từng nếm trải, chiếc khăn mềm mại này khiến cô nhớ đến chiếc vòng cổ mèo tự tay mình mua, nó cứng ráp khiến cô rất khó chịu, nhưng người cầm nó lại rất dịu dàng, chưa bao giờ làm cô đau, chiếc vòng cổ đó như chiếc khăn quàng, bỗng bị gỡ bỏ, sẽ không cảm thấy được giải thoát, mà lại thấy trống trải và lạnh lẽo như khi gió lạnh luồn vào vậy.

Tiêu Yêu Cảnh nhìn dáng vẻ chăm chú của cô, quàng khăn là một cảnh thực sự rất mờ ám, dáng vẻ như tìm kiếm nụ hôn ấy khiến tim anh thắt lại, anh hơi cúi xuống, hơi thở ấm nóng của cô phả vào mặt anh. Ánh mắt anh dời đến đôi môi cô, áp xuống định kề gần cô hơn, nhưng khi chỉ còn cách không phẩy mấy centimet thì anh đột ngột khựng lại.

Anh đang đợi, muốn cô cũng hôn lại mình, và chỉ cần một động tác nhỏ để khuyến khích, cho dù là hơi ngẩng đầu lên, cô sẽ chạm được vào môi anh, mà anh cũng chỉ cần cô làm như thế thì sẽ kiêu ngạo nghĩ rằng, chẳng phải mình anh mơ tưởng họ đã làm lành với nhau, Tiểu Áo tâm giao quả thực đang ở cạnh anh, không hề biết mất.

“Bộp!”

Hai bàn tay chạm vào lồng ngực anh, khiến khoảng cách không phẩy mấy centimet bỗng trở nên xa vời, Tô Gia Áo đờ đẫn nhìn mình hai tay đẩy Tiêu Yêu Cảnh ra, cứng đờ người, không thể phớt lờ, khá là nhức mắt.

“Tại sao đẩy anh ra?”

“… Em…”

“Chúng ta làm lành rồi mà? Tại sao đẩy anh ra?”

“…”

“Em vẫn như xưa, phải tính đủ số lần mới cho hôn, hay là…” Anh ngừng lại, đôi mắt đen như phủ một lớp sương mờ, khẽ rút chiếc khăn trên cổ ra, nó trượt xuống ngực rồi rơi xuống chân anh: “Hay là vì người khác?”.

Không khí ngượng ngùng lắng đọng, cô cắn môi không nói, lắc đầu thật mạnh rồi quay người bỏ chạy khỏi cửa hàng.

Cô chạy như điên không ngừng, giống như đang tự trừng phạt bản thân, chạy một mạch về nhà, cổ họng như muốn toác ra, chảy máu, nuốt nước bọt cũng rất khó khăn. Móc chìa khoá, mở cửa, cô vẫn chưa kịp cởi gày thì một bàn tay đã chìa ra trước mặt, một giọng nói nóng nảy vang lên, là Quý phu nhân.

“Cô cũng về rồi à, trả đồ cho ta.”

Cô giật bắn mình, bất giác lùi lại một bước: “Đồ gì cơ?”

“Vật tổ truyền của tộc Đông Nữ – vòng phượng.” Quý phu nhân ngoắc tay: “Vật quan trọng như thế tất nhiên không thể rơi vào tay người ngoài, trả lại cho ta”.

Cô choáng váng với từ “người ngoài”, phẫn nộ lao vào phòng, lật lung tung mọi thứ lên để tìm chiếc vòng ấy, ném chiếc vòng tội ác đó vào lòng Quý phu nhân với vẻ không thương tiếc: “Lấy đi! Ai thèm cái còng sắt này của bà!”. Có cần tuyệt tình thế không? Có cần căm ghét cô thế không? Ngay cả việc đích thân đến gặp cô đòi lại vòng mà anh cũng không chịu làm.

“Tốt lắm, vẫn phải mượn của cô một thứ nữa.” Đón lấy chiếc vòng, Quý phu nhân rút chiếc trâm bạc cài trên tóc xuống, nhân lúc Tô Gia Áo chưa kịp phản ứng, bà nhanh nhẹn đâm xuống.

“Này! Bà già, làm gì thế hả?” Cơn đau khiến cô nhảy chồm lên theo phản xạ.

“Lấy máu của cô rửa sạch chiếc vòng, để nó hồi phục lại công năng nhận biết cơ thể trong sạch.” Nói trắng ra, chính là dùng máu của cô để khởi động lại từ đầu, chiếc vòng này đang từ biệt cô, dùng máu của chính cô để từ biệt. “Chiếc vòng này từ đây sẽ không nhận cô là chủ nhân, càng không bảo vệ cô nữa, nó sẽ gắn lên tay chủ nhân mới, người không trong sạch nếu không biết mà lại gần sẽ bị phun máu. Con bé Tô gia kia, hôn ước hai họ Quý Tô chúng ta kết thúc tại đây.”

Cô nhìn ngón trỏ rỉ máu của mình: “Vậy Quý Thuần Khanh thì sao? Thanh bạch của anh ấy phải làm sao, anh ấy…”. Thật không cần cô chịu trách nhiệm ư?

“Không liên quan đến cô.”

“…”

“Nếu nó đã hẹp hòi, nhỏ mọn, không chịu được cảnh một vợ hai chồng, kiên quyết không thành hôn với cô, thì là do nó không giữ quy tắc, tự diệt thanh bạch, ta làm mẹ mà không dạy dỗ chu đáo, do gia phong Quý gia ta có vấn đề, chẳng liên quan gì đến cô cả.”

Lấy lại chiếc vòng, Quý Thuần Khanh, tộc Đông Nữ, trách nhiệm… chẳng còn liên quan gì đến cô nữa. Cô có thể trở lại cuộc sống bình thường, vẫn là một Tô Gia Áo dũng cảm, có thể yên tâm yêu đương với người mình thích, không cần bó tay bó chân, run rẩy sợ hãi, thấp thỏm băn khoăn nữa.

Bị chiếc vòng mèo xích đã quen rồi ư? Sao cô lại thấy không quen, không nỡ, chỉ muốn cướp chiếc vòng chướng mắt kia trở lại. Cô không muốn thấy nó trên tay người khác, cô căm ghét việc bản thân mình không còn là chủ nhân của nó, chiếc vòng có thể khởi động trở lại, nhưng trái tim con người thì sao?

Quý phu nhân lấy lại chiếc vòng gia truyền, hài lòng bỏ đi, Tô Gia Áo nhìn chằm chằm ngón tay mình, di động đang rung lên, cô thẫn thờ bắt máy, hờ hững nói: “A lô?”.

Bên kia im lặng, cô cũng lặng im không nói, một lúc sau mới nghe giọng nói ra vẻ bàng quan của Tiêu Yêu Cảnh: “Này, em vội đi vệ sinh hay sao thế? Sao tự dưng lại bỏ chạy?”.

Vẻ giả vờ của anh khiến cô bỗng thấy chua xót, anh không thể không cảm nhận được gì, với tính khí thêíu gia của anh thường ngày, làm sao anh có thể chủ động gạt bỏ sĩ diện gọi điện cho cô ngay trong  ngày đầu cãi nhau?

“Thứ Bảy chúng ta đi chơi, đừng quên đấy, nghe rõ chưa?”

“Ưm…” Sợ mình phát ra tiếng sụt sịt, cô khe khẽ đáp lại.

Nghe giọng cô, anh khựng lại rồi chậm rãi nói: “Chúng ta có thể từ từ, không sao, anh không gấp thì em sợ cái gì? Cảm giác kỳ quặc kia cũng sẽ qua đi thôi. Hử?”. Không chỉ mình cô, cả anh cũng phải quên dần những trò trả thù ấu trĩ và những việc sai trái mình đã làm trong quá khứ.

“…” Nhưng nếu đó không phải là “tâm lý gái trinh”, mà là do cô đã được người ta nuông chiều đến hư hỏng rồi thì sao? Nếu, trái tim cô có một góc nhỏ nào đó đã thay đổi, rồi lan rộng ra mọi nơi, thì từ từ liệu có tác dụng gì?

“Rồi sẽ có ngày em lại quay về làm tâm giao của anh, đúng không, Tiểu Áo?”

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

3 thoughts on “Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 46]

  1. hu hu. Thuan khanh ca chang le lai khong dong long gj khj thay c Gia An bi nhu vay sao. Hu ht.

  2. ko có đâu ‘anh’ Cảnh ơi, ‘ nhờ anh’ mà chuyện thêm rắc rối thì có ==||

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s