(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 47]

8 Comments

Chương 47:

Chất nam tính thần bí

Mất ngủ nên Tô Gia Áo dậy sớm một cách hiếm hoi, ngáp ngắn ngáp dài ra bàn ăn ngồi đợi bữa sáng bố làm cho.

Phải nói rằng, thói quen bị đàn áp kinh niên, trường kỳ còn đáng sợ hơn vấn đề tình cảm phức tạp, cho dù cô khó ngủ cũng không thắng nổi đồng hồ sinh học ngủ muộn, dậy sớm của ông Tô, ông vẫn đánh thức con gái dậy một cách rất bài bản, đúng giờ.

Từ khi Quý Thuần Khanh đến nhà họ Tô, việc bếp núc cơ bản đã được anh lo liệu, ông Tô chỉ dậy sớm theo thói quen, đứng trong nhà bếp nhìn con rể bận rộn một cách bàng quan, nhưng nay con rể ngoan hiền đã đi mất, bất đắc dĩ ông đành phải phục hồi công việc cũ, phục hồi thân phận đàn ông duy nhất trong nhà, lặng lẽ làm bữa sáng mà không oán trách, hờn giận gì.

Chuông cửa bỗng reo vang trong buổi sáng sớm ấy, Tô Gia Áo ngừng ngáp, dẩu môi vẻ thắc mắc, cứ nghĩ là cậu bé đưa báo cần cù nào đó hoặc nhân viên chuyển phát nhanh tăng ca, nên cầm cây bút trong nhà lên, lê đôi dép, lắc lư ra mở cửa.

Cửa vừa mở, bên ngoài là một người phụ nữ xa la đầu tóc bù xù, nụ cười tươi rói, hình như cũng khá lớn tuổi, nhưng làn da đẹp và khí chất của bà khiến người ta rất khó đoán được chính xác tuổi, bà nghiêng đầu nhìn vào nhà, e dè hỏi: “Xin hỏi, đây là nhà họ Tô phải không?”.

“Phải, xin hỏi cô là?”

“Cháu là Tiểu Áo?”

Tô Gia Áo chớp mắt, không nhớ ra nhà mình có bạn bè thân thuộc nào như vậy, lên tiếng hỏi vẻ hoài nghi: “Cô là…?”.

“Ôi chao, lớn thế này rồi à, bố cháu cho cô xem hình, lúc đó cháu còn quần tã, mũm mĩm, bụ bẫm, rất đáng yêu, bây giờ đã thành một thiếu nữ rồi. Cô là bạn học cũ của bố cháu, đợt trước ông ấy có giúp cô, hôm nay cô đến để cảm ơn.”

“Bạn… bạn học cũ? Đợt trước… giúp đỡ… Trời ơi, chắc cô không phải là tình nhân trong mộng mượn tiền của bố cháu chứ… ối ối ối!” Chưa nói xong, một bàn tay to lớn đầy mùi dầu mỡ đã bịt miệng Tô Gia Áo.

Cô liếc nhìn phía sau, là bố?

Đàn ông bây giờ thật to gan, tình nhân trong mộng còn tìm đến tận nhà, còn chào hỏi con gái, có mưu đồ với vị trí mẹ kế!!! Mẹ ơi, đừng ngủ nữa, mau dậy cầm chổi lông gà xuất kích đi!!!

Ông Tô ngượng ngùng đằng hắng, người gần như kín tiếng, kiệm lời lại chịu hàn huyên với bạn cũ có nụ cười tươi như hoa cúc kia: “Lâu quá không gặp, trong nhà lại có việc nữa à?”.

“Đúng thế, cũng may có cậu cho mình mượn tiền, tạm thời ổn hơn. À, đây là số tiền mà chồng mình bảo mang đến trả cho cậu. Lần trước thật xin lỗi, vì gấp quá nên mới phải mượn tiền.” Người phụ nữ đưa một phong bì dày cộp ra.

Ông Tô buông con gái ra, đón lấy: “Tôi cũng không có gấp, nếu nhà cậu có khó khăn thì cứ lấy mà dùng, tôi để dành vậy thôi.”

Tô Gia Áo trợn mắt, đúng là tri nhân tri diện bất tri tâm, bố dám đường hoàng lập quỹ đen ngay dưới mắt mẹ, để dành một số tiền lớn như thế cho tình nhân trong mộng mượn, chẳng trách hôm ấy mẹ nổi trận lôi đình, hất bàn, lớn tiếng như vậy.

Chết thật, xem ra hôm nay lại có màn hay ho đây.

Người phụ nữ đó che miệng cười khẽ: “Chồng mình nói đàn ông phải có chút quỹ đen mới thẳng lưng làm đàn ông được, chỉ trách mình cuống quá nên mới hỏi mượn làm cậu rỗng cả túi, còn sợ vợ cậu hiểu lầm rồi không vui nên mình mới mạo muội đến tận nhà để giải thích đây”.

“Không cần đâu! Không cần thật!”

Bố con nhà họ Tô đồng thanh ngăn cản người phụ nữ kia, rồi lặng thinh đưa mắt nhìn nhau, với bà hổ cái vẫn đang say ngủ trong kia, họ thật sự rất khó khống chế, hễ kích động lên là không thèm nghe ai giải thích, nếu biết có người hỏi mượn tiền chồng mình còn đến để giải thích, chắc chắn bà sẽ cho rằng đó là do đang dằn – mặt – mình. Phải biết là, không phải phụ nữ bình thường nào cũng khắc chế được phụ nữ tộc Đông Nữ như Quý phu nhân. Tình nhân trong mộng liễu yếu đào tơ kia mà vào trong thì chỉ có bị đánh đến chết đi sống lại mất thôi.

“Tiểu Áo!” Ông Tô hiếm khi ưỡn ngực, đứng thẳng như đàn ông thực thụ, tháo tạp dề ra nhét vào tay con gái: “Con vào bếp mang bữa sáng ra, bố tiễn cô đây về”.

“Hả? Mẹ sắp dậy rồi, bố còn dám…”

“Bố là đàn ông, không thể đi uống cà phê với bạn cũ được à?”

“Bố còn định uống cà phê với cô ấy? Bố ơi, bố đừng hại con, bị mẹ biết con cùng phe với bố thì con chết chắc!!!”

“Quyết định thế đi! Chúng ta đi!”

“Ơ, bố ơi!!! Bố ơi!!!”

Ông Tô dừng lại, quay đầu nghiêm khắc dặn dò: “Không được mách với mẹ!”.

Nếu đã sợ thì đừng đi chứ! Biết rõ về sẽ bị xử lý mà còn phản kháng cái nỗi gì, chứng minh chất đàn ông chắc?

Ông Tô bỏ lại con gái, bỏ đi rất mất nghĩa khí, để lại Tô Gia Áo rùng mình, toàn thân nổi da gà, đứng đối diện với sư tử cái còn đang say ngủ trong kia, nếu họ lại cãi nhau, liệu cô có cách nào khiến họ làm lành như Quý Thuần Khanh không? Không có anh, cô phải làm sao?

Bà Tô đã dậy, ngồi bên bàn ăn húp cháo, chỉ thấy có mình con gái thì cau mày: “Ủa, cái nhà này tự dưng trở nên lạnh lẽo quá, Thuần Tình, một đứa con trai tốt biết bao… Ủa, bố con đâu?”.

“Ưm… a… bố… bố đi… đi mua thức ăn rồi!”

“Ừ, bố con cũng là đàn ông tốt!” Bà Tô cắn một miếng màn thầu: “Con không thích Thuần Tình thì mẹ cũng đành bó tay, nhưng con đúng là không có mắt nhìn đàn ông thật, hoàn toàn không giống mẹ, không biết lựa chọn lại chẳng hiểu biết như mẹ, có lúc mẹ cũng thấy lạ là tại sao con lại là con mẹ, dáng người cũng chả được nice body như mẹ!”.

“Mẹ đừng rảnh rỗi nói tiếng Anh chứ, còn nice body nữa…” Người đàn ông được con mắt hiểu biết, kén chọn của mẹ chọn ra mà lại đi uống cà phê với tình nhân trong mộng ư?

“Suốt ngày cứ gào thét nam tính, đàn ông ấy, con có biết nam tính là gì không? Giống như bố con mới là man thực sự, đàn ông thực sự, mấy thằng quỷ vắt mũi chưa sạch kia làm sao mà bì được!”

“Nam tính kiểu gì thế, thấy mẹ là giống như chuột thấy mèo, rụt đầu rụt cổ, xì!”

“Con chả biết gì cả! Sợ tức là yêu, yêu tức là sợ! Con hiểu thế quái nào được, con tưởng bố con sợ mẹ nên nhượng bộ mẹ, làm hài lòng mẹ sao?”

“Chẳng phải do cái quy tắc chết tiệt xuất gia tòng thê hay sao?”

Bà Tô cười bí ẩn: “Ngốc, quy tắc là thế, nhưng có tuân thủ hay không còn do mình quyết định nữa, đừng thấy bố con có vẻ sợ mẹ mà lầm tưởng, nếu không quan tâm thì tại sao cứ nhường nhịn mẹ mãi? Sợ mẹ thì sợ gì? Sợ bị mẹ đánh, mẹ mắng, mẹ bắt nạt à? Ông ấy là đàn ông mà, khoẻ hơn mẹ, nếu thật sự không thích thì cứ bỏ đi là được. Nên… điều ông ấy sợ nhất chính là mẹ rời bỏ ông ấy. Đàn ông chịu muối mặt sợ một người phụ nữ, không phải là tính đàn bà, mà là bao dung, thương yêu, không phải nam tính thì là gì?”.

Những lời đạo lý thoát ra khiến Tô Gia Áo há hốc mồm, đờ đẫn nhìn bà mẹ hiếm hoi lắm mới tỏ ra thông thái như thế.

“Lúc cãi nhau ai chịu nhường bước vì con, lo lắng cho tâm trạng của con còn hơn cả bản thân mình, chỉ sợ con hơi không vui, cố gắng làm tất cả một cách hoàn hảo để con hài lòng, đó mới là đàn ông, cái tiêu chuẩn nhảm nhí biết hút thuốc, đánh nhau của con có là gì chứ?”

Nam tính thì ra là thứ cao thâm đến thế. Chẳng phải anh sợ cô, mà là lo lắng, bao dung cô, cô không nhận ra còn ngộ nhận anh có tính đàn bà nữa chứ.

“Nói bằng cách khác thì cũng thế, Tiểu Áo, con chịu nhượng bộ ai, sợ ai hơn, thì đó chính là true love!”

Dè dặt, nhượng bộ, giữ sĩ diện và thoả hiệp vì anh, chịu gạt bỏ cảnh giác để làm nũng…

Sợ anh tức giận, sợ bị anh bỏ mặc, sợ anh cắt đứt quan hệ với mình.

Đó là… true love?

“Con…  sợ mẹ! Đừng nói tiếng Anh nữa, ghê quá!”

“Xuỳ, đồ quỷ, mẹ đang sợ con bị tên kia lừa gạt nên mới dạy con, còn chê tiếng Anh của mẹ không giỏi hả? Tóm lại thì được hơn con ba mươi tư điểm đấy.” Bà Tô bực dọc liếc nhìn con gái, bất hạnh thay, lại nhìn đúng cái phong bì dày cộp trên bàn: “Này, đây là cái gì?”.

Vừa nói xong, bà đã chộp lấy và xé ra.

Một tờ giấy rơi ra từ xấp tiền dày cộp.

“Hải thân mến. Cám ơn cậu đã niệm tình bạn bè cũ cho mình mượn tiền vượt qua lúc khó khăn này – Quyên.”

Hải là tên của ông Tô, mà theo thống kê, tình nhân trong mộng của tám mươi phần trăm đàn ông đều tên là Quyên, hình như đây là cái tên rất thích hợp, thế là lửa giận của bà Tô đã bùng phát.

“Cái thứ quỷ quái gì đây! Thế nào là Hải thân mến, Quyên là cái thứ quái quỷ gì? Con chim1 chết tiệt nào ở đâu chui ra thế? Tên đàn ông chết tiệt, bình thường bên ngoài tỏ ra đạo mạo, trầm tĩnh, còn bên trong đúng là đồ khốn kiếp, Tiểu Áo, những gì mẹ nói lúc nãy đều là rắm thối!!! Chọn đàn ông có chết cũng không được chọn loại như bố con, sợ cái gì, quan tâm cái gì, tạm bợ cái gì, đều là rắm thối! Đi tóm ông bố con về đây bắt quỳ giặt quần áo!!!”

“Nhưng hôm nay con có việc, đã hẹn với người ta…” Cũng nhờ những lời của mẹ mà cô đã nghĩ thông, phải nói rõ ràng thôi, sau đó tìm vòng cổ của mình rồi, lằng nhằng, rắc rối không phải phong cách của cô!

“Tao mặc kệ mày hẹn người hay hẹn quỷ, hôm nay mày không đi, bố mày bị người ta cướp đi mất, mày muốn có mẹ kế hả?”

“… Lúc mẹ hung dữ lên thì cũng chả khác mẹ kế là mấy…”

“Mày nói gì???”

“Được, được, con đi, con đi, con đi…”

Mới sáng sớm đã đi tìm ông bố gây chuyện rắc rối? Cô có cần xui xẻo thế không?

Cắn màn thầu lao xuống cầu thang, từ xa cô đã nhìn thấy một đôi nam nữ đang cự cãi nhau ngay trước cổng khu nhà, con mèo nhỏ bị mắc kẹt giữa hai người họ cứ kêu meo meo mãi.

Cô từ từ lại gần, nhận ra đôi nam nữ không ai nhường ai kia, chính là đôi tiện nhân bình thường chẳng bao giờ nổi giận, thích tỏ ra bình thản, đóng kịch giỏi nhất thế gian – Lục Chiếm Đình và Dương Thư Tiệp.

Thật hoành tráng, dám đứng giữa đường ra tay đánh nhau? Đây là cặp đôi điển hình cho câu tương kính như tân đó sao? Chẳng phải tình cảm bền vững đến độ bạn trai có ngoại tình cũng chấp nhận được ư? Lần này đã bùng nổ rồi à?

Cô cố tình đi tránh ra, khoảng cách với họ, nhưng khổ nỗi là tiếng họ cãi vã nhau quá to, cứ rót từng câu, từng câu vào tai cô.

“Lục Chiếm Đình, có phải anh lại có đứa nào không? Tôi cảnh cáo anh, đừng khiêu chiến sự nhẫn nại của tôi nữa, một, hai lần rồi anh nghiện phải không?”

“Cảnh cáo tôi, cô dựa vào đâu mà cảnh cáo tôi? Tôi muốn đi chơi với ai cũng chẳng liên quan tới cô, bắt tôi ngoan ngoãn ở nhà cũng phải xem cô có bản lĩnh đó không đã!”

“Anh! Đừng tưởng chỉ có mình anh mới lăng nhăng được, tôi cũng có thể…”

“Cô có thể cái gì? Ha! Cô tưởng mình giả bộ ngây thơ là hay lắm chắc, còn tôi thì ngờ nghệch không biết cô là thể loại gì sao?”

“Anh nói cái gì thế hả?”

“Chát!” Cô nàng tát cho hắn một cái bạt tai.

Hắn xoa xoa gò má đỏ ửng, không hề nhượng bộ, tát lại cô nàng một cái, đến nỗi cô ta loạng choạng một lúc rồi phẫn nộ giơ tay tát thêm cái nữa, như thể đang thi nhau xem ai tát nhiều hơn ai.

“Cô dám đánh tôi? Bố mẹ tôi cũng còn chưa dám, cô chưa vào nhà tôi, là người tôi chưa đụng đến thì là cái thá gì? Hừ, nói khó nghe một chút thì so với cô, đứa con gái nào cũng thân mật với tôi hơn cô, cô còn chẳng được xem là người của tôi nữa là…”

Dương Thư Tiệp ngã ngồi xuống đất, muốn khóc nhưng lại sợ mất mặt nên đành nuốt nước mắt vào trong, con mèo bên cạnh chỉ biết bỏ chạy một mình, bằng những bước chân duyên dáng, nhẹ nhàng.

“Đổi lại phải là tôi cảnh cáo cô mới đúng, bớt ra ngoài lăng nhăng đi để tôi khỏi phải mất mặt! Lần trước vị hôn phu chết tiệt của con bé Tô Gia Áo chạy đến bệnh viện uy hiếp tôi, cô thấy người ta đẹp trai một chút là liếc mắt đưa tình trước mặt tôi, tưởng tôi mù không nhìn thấy à? Nếu không phải là do thế lực nhà họ Quý của hắn quá lớn thì tôi đã tìm người đập chết hắn! Dám tặng hoa cúc nguyền rủa tôi, nhớ tới là muốn điên lên rồi!”

“Anh nói cái gì?!”

Tô Gia Áo vốn nghĩ sự việc không liên quan đến mình nên tỏ ra bàng quan, nghe thế thì trợn tròn mắt, lao đến như hoả tiễn, trừng mắt nhìn Lục Chiếm Đình. Ý anh ta là, khi cô suýt bị đuổi học, anh cũng đã đến bệnh viện giúp cô đòi lại công bằng ư?”

“Cái con bé chướng mắt này ở đâu chui ra thế? Cút ra, cút ra, dính đến cô chẳng tốt lành gì, hại tôi tự dưng nằm viện mấy lần!” Lục Chiếm Đình thấy cô thì nhảy vọt ra sau như tên bắn.

“Tôi cũng chả muốn dính gì đến mấy người, tôi chỉ muốn hỏi, tóm lại lúc ấy tại sao anh lại không hại được tôi?”

“Còn vì cái gì nữa? Nếu không phải do vị hôn phu chết tiệt của cô đòi kiện tôi, thì tôi không dạy dỗ cô mới là lạ, tôi đã nhận lời tha cho cô rồi, kết quả tên Tiêu thiếu gia kia lại lao đến bệnh viện đập tôi thêm một trận, nếu không vì sợ bị kiện thì tôi cũng đã cho Tiêu Yêu Cảnh một bài học rồi.”

“…”

Cô tưởng anh không đàn ông, yếu ớt, nhút nhát, tính khí khó chịu, dịu dàng lại vô vị, thì ra anh không chỉ bao dung và tha thứ mà còn lặng lẽ bảo vệ, giúp cô gánh vác rất nhiều việc.

Ngay từ buổi đầu tiên gặp cô, anh đã không ngừng thu dọn bãi chiến trường cho cô rồi.

Khi tâm trạng mình vui thì đùa giỡn anh, khi không vui lại lấy anh ra để trút giận, tuy miệng nói muốn chịu trách nhiệm nhưng lại chưa làm gì được cho anh, chỉ biết làm nũng, bắt nạt anh, lại còn nghĩ tình cảm đó là “tâm lý gái trinh”.

Rõ ràng cô đã yên tâm giao bản thân cho anh, sao lại tưởng trái tim mình vẫn thuộc về người khác chứ?

Cô vừa lôi di động ra vừa chạy ra khoi tiểu khu, văng vẳng bên tai là tín hiệu khoá máy của bên kia. Cô cuống quýt đến nỗi môi run run, cô đúng là một thê quân thiếu trách nhiệm, ngoài di động ra thì không biết cách liên lạc nào khác với anh nữa, liệu có khi nào không tìm ra anh nữa? Liệu có khi nào anh về tộc rồi sẽ cắt đứt liên lạc hoàn toàn với cô? Liệu có khi nào cô hiểu ra quá muộn?

“Tiểu Áo! Con muốn đi đâu?” Ông Tô đã uống xong cà phê, đang đi về thì thấy con gái chạy ra, thất thần hoảng hốt nhìn xung quanh, ngơ ngác rồi buồn bực túm tóc.

“Bố! Bố về nói với mẹ một tiếng là con phải đi tìm Quý Thuần Khanh!”

“Người ta đã đi rồi, con còn đi tìm làm gì? Chơi trò một vợ hai chồng à?” Ông lườm con gái, trước nay ông vốn kín tiếng không hay nói nay không thể kiềm chế nữa, bất bình hộ người khác.

Cô lúng túng, đôi mắt dần phủ một màn sương mờ: “Trước kia con không hiểu, bây giờ con biết tại sao bố lại sợ mẹ đến thế rồi”.

“Thế nên, con đã biết người ta đối với con rất tốt, đã nhường nhịn con bao nhiêu rồi, đúng không?”

Cô gật đầu.

“Không bắt nạt, không chê bai người ta thiếu nam tính nữa?”

Cô tiếp tục gật đầu.

“Một vợ hai chồng…”

“Con sẽ không làm những chuyện quá đáng như thế nữa!”

Ông Tô vỗ đầu con gái: “Bố vừa nhìn thấy xe của nhà Thuần Khanh dừng bên kia đường sắp chạy rồi, con đuổi theo thử xem, không thể cứ để người ta đuổi theo mình mãi được, cái con bé này, con phải chịu khổ thôi.”

Tô Gia Áo nghe xong sải chân chạy như bay, vừa chạy vừa quay đầu lại hét: “Bố, cả đời này con chưa từng nghe bố nói nhiều như thế bao giờ, quá man, tiện thể báo cho bố biết, chuyện bố đi uống cà phê, mẹ đã biết hết rồi, chúc bố may mắn nhá!”.

“… Đúng là đồ phản bội!”

“Thuần Khanh, chúng ta phải đi thôi!”

Quý phu nhân quay cửa kính xe xuống, thúc giục Quý Thuần Khanh đứng bên ngoài mau lên xe.

Đương nhiên là bà không biết con đường này có gì đẹp đẽ. lần đầu khi anh đứng đây, là đến tìm thê quân, khi ấy anh ngu ngơ xuống xe, không biết người con gái mình cần gặp là ai, cứ đi vào trong khu theo con đường này, cho đến khi đứng trước cửa hàng bách hoá kia mới dừng lại và nhìn thấy cô.

Lần đầu gặp, thực sự anh không dám làm gì, chỉ nghiến răng cố gắng chịu đựng, chịu đựng đến cùng.

Từ lúc nào mà anh đã dần dần thoải mái, trở nên can tâm tình nguyện, đến giờ phút này thực sự phải rời xa, anh vẫn lưu luyến không nỡ.

Anh đang mong chờ điều gì?

Cúi xuống, anh đùa nghịch chiếc vòng bạc trong tay. Chắc người ta đã làm lành với nhau, có lẽ đúng như ai đó từng nói, nếu không có anh và chiếc vòng này, giữa họ căn bản không có chỗ cho anh, sự rút lui của anh gọi là “biết điều”.

Anh mở cửa xe, cúi người ngồi vào trong.

“Vâng, mẫu thân, đi thôi.”

Chiếc xe từ từ tăng tốc, anh lơ đãng nhìn cảnh vật lùi lại phía sau, không để ý thấy mẹ mình ngồi cạnh đang liếc nhìn gương chiếu hậu, một bóng dáng ngốc nghếch nào đó đang chạy đuổi theo, khiến bà thoáng nở nụ cười.

“Thuần Khanh, còn nhớ về tộc rồi phải làm gì không?”

“Con biết.”

“Tốt, đeo chiếc vòng vào.”

“Mẫu thân?”

“Chiếc vòng này vốn có tác dụng phòng thân, bảo vệ cho con, mẹ không muốn con bị người không trong sạch chạm vào, đeo vào đi.”

Anh nhìn chiếc vòng trong tay, đã không còn hơi ấm của cô nữa, lạnh lẽo, anh đưa tay lên, lồng chiếc vòng vào, giống như đeo một chiếc còng khó gỡ ra vậy.

Trung tâm thành phố rất huyên náo, đứng dưới bức tượng tiêu biểu của thành phố, Bạch Tiếu Diệp bất mãn dẩu môi, nhìn đồng hồ đeo tay rồi than vãn: “Áo Bông chậm thật, chẳng phải đã hẹn mười giờ sao? Tiêu thiếu gia, anh quản giáo bạn gái cho nghiêm vào!”.

Tiêu Yêu Cảnh sa sầm mặt, khoanh tay trước ngực dựa vào bức tường, môi mím chặt.

Kiều Khâm đứng cạnh nhướn mày lên tiếng giải vây: “Em đừng than vãn nữa, vì cái áo rách đó mà vị thiếu gia này đủ mệt lắm rồi, sợ không khí gượng gạo nên mới tìm chúng ta chơi trò hẹn hò bốn người, kinh thật!”.

“Cái gì mà hẹn hò bốn người, là do hai người đưa bạn theo để tụ tập. Làm cho rõ đi, đừng nói bậy.” Bạch Tiếu Diệp lườm Kiều Khâm, sốt ruột lấy di động ra: “A, chịu hết nổi rồi! Tôi gọi cho cái áo bông rách đó đây!”.

“Tít tít…”

Di động của Tiêu Yêu Cảnh kêu lên, anh vẫn trâm tư nhìn bảng hiệu bến xe buýt, không có ý lấy di động ra. Thấy anh không nhúc nhích, Kiều Khâm huých huých vai anh: “Yêu Cảnh, cậu thẫn thờ gì vậy, di động kêu kìa, xem xem có phải là Tiểu Áo tâm giao của cậu không?”.

“Tôi không muốn xem.”

“Điên à, cậu không xem thì tôi xem giúp cậu.” Kiều Khâm hí hửng lôi điện thoại trong túi quần anh ra, vừa nhìn màn hình thì thấy một tin nhắn, nghe điện thoại hộ thì còn được, nhưng đọc tin nhắn của người khác thì hơi quá đáng, thế là anh trả di động lại cho Tiêu Yêu Cảnh.

“Tin nhắn đấy, chẳng phải cậu ghét nhắn tin à? Hiếm khi thấy ai nhắn cho cậu.”

Tiêu Yêu Cảnh thấy tim thót lại, ngón cái cứ chần chừ trên bàn phím. Lâu lắm rồi cô không nhắn tin cho anh, tin nhắn bị cô xoá đi ấy cứ khiến anh nhớ mãi, như thể cái cô xoá không chỉ là một tin nhắn, mà là một thứ gì khác hơn thế. Anh biết có điều gì đó đang mất đi, rồi dần dần trở nên trống rỗng, anh cũng biết cảm giác giữa họ đã khác, nhưng anh vẫn cố gắng níu kéo, dù không như mong muốn cũng được, lực bất tòng tâm cũng được.

Lồng ngực bị cô đẩy ra vẫn trống rỗng, lạnh lẽo. Hơi ấm anh cần chỉ có Tiểu Áo tâm giao mới lấp đầy chỗ được thôi.

Có lẽ cô chịu gửi tin nhắn cho anh, sẽ là một sự bất ngờ, một khởi đầu mới.

Nghiến răng, anh mở ra xem.

“Em đã thay lòng rồi, không thể quay lại làm tâm giao của anh nữa, xin lỗi.”

“…”

“Yêu Cảnh?”

“Này, Tiêu Yêu Cảnh, cậu bị sao vậy? Sao lại tỏ vẻ đáng thương thế kia, nhìn bơ vơ quá.”

“… Cô ấy sẽ không quay lại, chúng ta đi thôi.”

1Quyên: nghĩa là con chim cuốc

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

8 thoughts on “Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [chương 47]

  1. huhu. Đọc xong chương này ta thấy xúc động quá

  2. vanila. còn mí chương hả cô, để tôi chờ rùi coi nốt luôn
    tui mới ôm quyển nét cười về, tôi vù đi đọc đây, bb cô

  3. hjx.coj xok ckuog nax that mun tac gja ga lun 2 chang vao nha ho To lun.yeu tjeu tjnh wa hjx.

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s