(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [phần cuối]

55 Comments

Phần cuối

 

Tộc Đông Nữ, một nhánh còn lại của Nữ nhi quốc, duy trì chế độ thị tộc mẫu hệ, vẫn giữ phong tục xã hội đặc biệt và hình thái xã hội xa xưa.

Cả bộ tộc đều dĩ nữ vi quý, tôn nữ vi thủ1, nữ tôn nam ti.

Đàn ông phải biết tam tòng, tại gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, thê tử tòng nữ.

Quy tắc trong tộc càng quy định hà khắc hơn về thanh danh của đàn ông, nhưng thời thế ngày nay muốn giữ thanh bạch thật là một chuyện khó khăn, đến con trai cao quý của tộc trưởng còn bị người khác huỷ hôn, huỷ diệt thanh bạch, có thể thấy thế gian này đen tối biết bao.

Nghe nói tộc trưởng, Quý phu nhân, đã nổi trận lôi đình, vứt lại đứa con gái đó trên đường, cho xe cán nát người cô ta, cảnh tượng thảm không để đâu cho hết, máu tanh ngập tràn, cả cơ thể và trái tim không còn nguyên vẹn, cảnh tượng thật khiến người ta rùng mình ớn lạnh.

Thuần thiếu gia yếu đuối bị đứa con gái khốn kiếp kia hành hạ không ra hình người, về đến tộc còn phải chịu sự trừng phạt nghiêm minh, phải quỳ dưới tấm bảng Tiết liệt chép lại toàn bộ “Nam giới2” mà tộc trưởng đích thân răn dạy.

Nắng mưa gió bão, đều phải chịu đựng, thật quá đáng thương.

Người trong tộc đi ngang qua đều không nhẫn tâm, van xin tộc trưởng nhưng đều bị tộc trưởng lòng gang dạ thép gạt đi.

Nhưng điều khiến người ta thú vị nhất chính là sự đào hoa của Thuần thiếu gia, cho dù thanh bạch đã bị huỷ hoại thì kẻ theo đuổi vẫn bám theo không tha. Cũng không biết cô nàng này ở đâu chui ra mà ngày nào cũng ở cạnh thiếu gia, nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh mà kêu meo meo suốt, thỉnh thoảng còn hái rất nhiều hoa dại để khiến người đẹp chú ý đến. Nhưng Thuần thiếu gia là ai, từ nhỏ đã tuân thủ quy tắc, làm sao lại bị một cô nàng hoang dã không biết từ đâu chui ra này làm cho rung động dễ dàng được?

Anh luôn lạnh lùng nhìn đi nơi khác, thản nhiên vừa quỳ vừa viết “Nam giới”, cô nàng kia dẩu môi làu bàu, nhưng vẫn không chịu bỏ đi.

Nhưng lạ lùng nhất là tộc trưởng đại nhân, rõ ràng rất ghét quan hệ mờ ám của nam nữ nhưng lại phất tay áo, để mặc họ: “Cứ kệ chúng, nhìn thấy là chướng mắt”.

Lâu dần người trong tộc cũng không còn thấy lạ nữa, không biết từ khi nào mà cô gái ấy vì muốn đưa nước đưa cơm cho Thuần thiếu gia, còn xắn tay áo lên xuống bếp phụ nấu ăn nữa.

Người trong tộc chưa bao giờ thấy cô gái nào ân cần chu đáo như thế, việc bếp núc từ cổ chí kim đều do đàn ông phụ trách, trong tộc còn chưa có cô gái nào chịu quấn tạp dề can tâm tình nguyện xuống bếp vì một người đàn ông. Hành động ấy của cô khiến đàn ông trong tộc này sinh lòng sùng bái, ca ngợi cô tốt tính, biết yêu thương đàn ông, không phải chỉ biết dùng tam tòng tứ đức bắt nạt họ như những người phụ nữ khác.

Do tiêu chuẩn phụ nữ tốt ở đây quá thấp nên cô bỗng dưng trở nên nổi tiếng, ngay cả Thuần thiếu gia cũng có phần rung động, ánh mắt bắt đầu nhìn sang cô, cho dù cô chỉ biết rán một quả trứng đơn giản nhất mà thôi, nhưng chịu xuống bếp vì người yêu cũng đã đủ lắm rồi.

Người xung quanh không kìm được đến khuyên giải anh, phụ nữ tốt như thế đã tuyệt chủng rồi, thiếu gia tốt số nên mới gặp được cô ấy, không biết trân trọng thì sẽ phải hối hận…

Thuần thiếu gia nghe xong chỉ cười gượng, không nói gì.

Hôm nay, cô lại bê cơm cuộn trứng lên thăm Thuần thiếu gia.

Rốt cuộc anh không chịu nổi nữa, hít một hơi thật sâu: “Rốt cuộc em muốn gì?”.

“Em đang theo đuổi anh mà!” Công sức cô bỏ ra nhiều như thế, muối mặt chăm sóc anh, nịnh nọt anh, lại còn đoạt được danh hiệu “Phụ nữ tốt đầu tiên” của tộc Đông Nữ, anh vẫn không biết cô đang làm gì ư? Làm sao chịu nổi!!!

“Cơm em nấu khó nuốt quá!”

“Anh quá đáng thật, người ta nói phụ nữ biết vào bếp đã là tốt lắm rồi, làm đàn ông xúc động lắm rồi, sao anh không nhìn phụ nữ nhà khác, đều cơm đến là mở miệng, áo đến là giơ tay như đàn ông ấy!”

“Em về đi.”

“Tại sao? Anh vẫn không chịu tha thứ cho em ư? Meo meo meo meo meo meo!”

“…”

“Tại sao anh về tộc rồi bỗng biến thành vô vị thế hả, giống như một ông già ấy.”

“…” Dám nói anh là ông già, theo đuổi người khác như thế à? Anh chịu thua, xắn tay áo lên để lộ cổ tay: “Lý do đây”.

Cô thắc mắc nhìn, chiếc vòng quen thuộc lấp lánh ánh bạc kia: “Vòng phượng?”

“Không muốn bị phun máu thì tránh xa anh ra, cơ thể em không đủ trong sạch.” Mà là do anh nên mới không đủ trong sạch.

“Đây chính là lý do mà có chết anh cũng không cho em chạm vào hả? Mẹ anh thật quá hiểm độc! Ý gì đây chứ? Bắt anh đeo vòng vào, vậy em và anh… Thảo nào bà không ngăn cản em, thì ra là dùng cái này trừng phạt em lén lút ăn thịt anh, bắt em bây giờ chỉ được nhìn mà không được chạm vào!”

Anh im lặng, ngầm thừa nhận.

Lát sau, cô mệt mỏi đứng lên, phủi bụi trên người, thở dài một tiếng rõ to rồi nhún vai, cúi đầu ủ rũ, đau khổ bỏ đi.

Cô từ bỏ quá dễ dàng khiến anh thấy tức tức nơi ngực, sự thất vọng không thể che giấu được đang hiện rõ trên nét mặt. Giờ phút này anh mới biết, mình luôn hy vọng ở cô, từ hy vọng biến thành kỳ vọng rồi khát vọng, muốn cô không từ bỏ dù bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa, đừng rời xa anh đơn giản và dễ dàng như vậy, nếu cô vẫn chỉ biết trốn tránh, nỗi đau chia xa anh không muốn nếm trải lần thứ hai nữa.

Anh cúi xuống nhìn “Nam giới” mình đang viết, nắm chặt cán bút bắt mình bình tĩnh lại để lắng nghe bước chân cô xa dần.

Bỗng một bóng người lao vào lòng khiến anh ngã ngửa, rồi ai đó ôm chặt eo anh…

“Muốn phun thì phun đi, em đã nhét giấy vệ sinh vào rồi, có hai lỗ mũi chứ mấy, thấm tháp gì! Quý Thuần Khanh, anh là của em, không phải của bảng Tiết liệt, không phải của “Nam giới”, anh không được nhìn chúng mà phải nhìn em! Em… em yêu anh!!!”

Anh ngã nhào vì tư thế hổ vồ mồi của cô, nằm ngửa lên nhìn bầu trời xanh ngắt trên cao, giọng nói mà đến nằm mơ anh cũng rất muốn nghe đang vang vọng. Anh đờ người, rồi vội vàng đẩy cô ra.

Hai cuộn giấy vệ sinh dày cộp đang nhét vào mũi cô, thì ra cô bỏ đi để chuẩn bị cái này, thì ra cô không đi đâu cả. Dáng vẻ buồn cười của cô khiến anh bật cười.

“Ủa, chẳng phải đã nói là chạm vào anh sẽ bị chảy máu mũi à?” Cô rút cuộn giấy ra, nhìn anh vẻ hoang mang.

Anh mím môi cười: “Hình như chúng ta bị mẫu thân chơi một vố rồi”. Để trừng phạt họ, mẫu thân đúng là suy nghĩ chu đáo, chắc mất không ít thời gian.

“Gì chứ, anh bảo bà ấy gạt chúng ta?”

“Lúc nãy em nói gì?”

“Bà ấy gạt chúng ta.”

“Anh muốn nghe mấy từ em nói.” Anh bất mãn lườm cô, nhướn mày bổ sung: “Thêm tiếng mèo kêu nữa.”

Có trời mới biết ngày nào cô cũng kêu “meo meo” loạn cả lên khiến anh đứng ngồi không yên, tỏ vẻ trấn tĩnh thật mệt biết mấy, lần này có thể giải phóng ròi, anh không cần kiêng kỵ, e dè nữa.

Mặt cô đỏ bừng, bắt đầu kỳ kèo mặc cả: “Giữa thanh thiên bạch nhật lại dưới bảng Tiết liệt, tiếng mèo kêu chắc không cần đâu nhỉ?”.

“Mấy hôm trước em kêu hay lắm mà?”

“Đó là do anh phớt lờ em.”

“Ý em là, anh phải phớt lờ thì em mới bám theo anh? Anh quá ngốc, trước kia cứ quá yêu thương, chiều chuộng em, nên em mới đối xử với anh như thế?”, anh nheo mắt nói.

“Ơ thì… cũng có… một ít…” Tính cách con người luôn có chút khuyết điểm mà: “Nhưng em có chê anh ngốc đâu!”. Ngược lại, cô cảm thấy thích hơn, người ấy chỉ ngốc và tốt với cô thôi.

Anh nâng cằm cô lên, dịu dàng dỗ dành: “Không trốn nữa à?”. Cô viện cớ trốn tránh anh quá nhiều rồi, từ trách nhiệm đến “tâm lý gái trinh” khiến anh đau lòng muốn chết.

Cô lắc đầu cật lực, bất chấp thuần phong mỹ tục, hôn anh dưới bảng Tiết liệt, rồi rất đỗi dịu dàng, mềm mại, nói câu mà anh thích nghe nhất giữa đôi môi anh:

“Em yêu… ối ối… đừng chọc em… yêu… ưm… yêu anh!”

“Không chê anh thiếu mùi vị nam tính nữa à?”, anh hỏi câu mà mình quan tâm nhất.

Cô lắc đầu, mùi vị nam tính của anh vừa thơm vừa đáng yêu, bây giờ thì cô đã nhận ra.

“Không chê anh gạt bỏ quy tắc, không cho em một vợ hai chồng à?”

Cô lắc lắc đầu, chớp chớp mắt tỏ rõ quyết tâm của mình.

“Không chê anh hẹp hòi, không độ lượng lại hay ghen tuông nữa à?”

“Em yêu hết!”

Con mèo hư chỉ biết nhắm vào điểm khiến anh không chống cự nổi. Muốn yêu thương, chiều chuộng cô nhưng lại không muốn tha thứ dễ dàng, nếu được tha quá dễ thì cô sẽ không ngoan, không nhớ được bài học kinh nghiệm.

Đôi mắt đen của anh nheo lại, đứng dậy, ôm cô hơi mạnh bạo, môi không nỡ rời ra, miết lên cánh môi cô, cười xấu xa: “Yêu anh thế thật à?”.

“Chứ gì nữa!” Cô hít hà hương thơm lan toả trong không gian, biết chắc anh đã mềm lòng, mình đã đạt được thắng lợi thì cười khì khì, ai ngờ anh lại từ từ thốt ra một câu khiến cô há mồm trợn mắt…

“Nếu em đã không so đo gì mà yêu anh như vậy, thế thì… thê quân, em có biết tam tòng tứ đức không?”

“Hả?” Anh đã chịu gọi cô là thê quân rồi? Nhưng tại cô không cảm thấy vui, mà ngược lại còn thấy ớn lạnh sống lưng vậy? Câu hỏi này quá quen, quá nham hiểm, đàn ông sao lại cứ thích hỏi câu này khi nghe con gái tỏ tình? Ngay cả anh cũng hư hỏng theo đàn ông bên ngoài rôi ư?

“Hả cái gì mà hả, chẳng phải em được họ xưng tụng là cô gái tốt đầu tiên chịu xuống bếp vì anh, sẽ yêu anh cả đời, là phúc phận kiếp trước mà anh tu được, nếu không yêu quý, trân trọng thì sẽ bị sét đánh chết sao?”

“Ưm… Thì ra bọn họ nói sau lưng em như thế, ha ha, cũng đúng ghê chứ nhỉ.”

“Nếu đã đúng thế thì hai chúng ta làm gương cho họ xem đi.”

“Làm gương gì cơ?”

“Nam tôn nữ ti, xuất giá tòng phu, em phải theo anh.”

“… Theo từ đầu đến cuối là được, đừng đùa quá như thế chứ.”

“Không biết à?” Anh nhướn mày: “Không sao, anh biết tam tòng tứ đức là sở trường của anh, trước khi lo việc hôn lễ, anh sẽ dạy em từ từ, đến khi em biết thì thôi, thê quân”.

“Meo meo…”

“Bây giờ mới kêu thì muộn rồi.”

“…”

Một thê quân như cô liệu có chịu để địa vị mình kém đi một chút không, cần phải học tam tòng tứ đức ư?

Đạo trời quả là một thứ thần thánh, đó chính là “không phải không có nhân quả, mà bởi thời cơ chưa đến”. Cô đã ỷ vào quy tắc nữ tôn nam ti mà ức hiếp anh lâu như thế, lẽ nào bây giờ chính là lúc càn khôn chuyển dời, chẳng lẽ lần này đã đến lượt cô bị quy tắc của tộc… chỉnh đốn?

Oái! Ông Trời có thể đừng công bằng tới mức đó không? Cũng giống như cái quy tắc phong kiến tam tòng tức đức cũ rích kia, đừng có bất công quá như thế, nam nữ đều phải bình đẳng mà!

Cứu tôi với! Meo meo!

 

1Dĩ nữ vi quý, tôn nữ vi thủ có nghĩa là coi phụ nữ là quý giá, lấy việc tôn trọng, nghe lời phụ nữ lên hàng đầu.

2Nam Giới: Những điều răn dạy cho đàn ông

 

*Vanila lảm nhảm: Thế là hết, chả muốn nói gì, có điều thấy tự hào vì đã thắng bố. Hồi thấy mình cặm cụi gõ từng chương truyện, ông ấy đã chê bai là tốn thời gian, quyển truyện dày như thế làm sao mà gõ xong được, blah blah blah. Và bố ơi, con đã chứng minh được độ pzồ của mình, xong rồi đó =))

Cuối tuần có TXTG chương 2+3 ^^

Sẽ có ebook trong tuần sau hoặc tuần sau nữa, tuỳ theo độ lười của ta 😀

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

55 thoughts on “Vị hôn phu bất đắc dĩ ♥ [phần cuối]

  1. Cắm đầu đọc trong vòng chưa đến 1 ngày hết truyện. Hèhè..nhưng sao k kết thúc = đám cưới nhỉ:( Hồi đầu đọc truyện thấy biến thái sao sao í..dần dà k dứt ra đc..Đến cái kết thúc cũng như kiểu manga. Haiz..đọc hết r hẫng quá..lấy gì mần tiếp đây -.-
    ~ Thx Vanila đã post truyện nhe:* Kem xịn :”>

  2. Mjnh cung uoc ji dc moj phu quan nhu Qux Thuan Khanh .ket thuc truyen rat theo y muon cua mjnh ket thuc hau.thank nang da djch nha!

  3. Có link ngoại truyện ko vani ???

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s