(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Hey! You’ve got tricked!!!~ ♥ [chương 7.1]

2 Comments

Chương 7: Hẹn hò bốn người là một thất sách
Part 1: Kế hoạch suối nước nóng

Mạnh Uy Vũ đang thất thần ngồi hút thuốc trên ban công, nghe thấy tiếng chuông cửa, liền vội vã chạy ra, khi thấy mặt của Lôi Chấn Phong thì ngán ngẩm quay vào. [*Vanila: Thái độ hay dã man =))]
Lôi Chấn Phong cố gắng lờ đi thái độ của Uy Vũ, túm lấy cổ áo anh đấm một cú rất mạnh.
Mạnh Uy Vũ thực ra có thể dễ dàng đỡ được, nhưng cũng không buồn đỡ, nhận lấy cú đấm dồn sức của Lôi Chấn Phong, lau giọt máu đỏ tươi chảy ở khoé miệng.
Lôi Chấn Phong thấy như vậy thì không đánh nữa, nhíu mày ngồi bệt xuống sàn, tựa đầu vào cửa, lấy hai tay che mắt, dường như không muốn quan tâm đến bất cứ thứ gì khác trên đời nữa.
– Sao cậu lại làm thế?
– Làm gì?
– Làm tổn thương nó. Ngay từ đầu tớ đã bảo nếu không thích thì đừng dây vào mà.
– Tại con bé bám tớ quá đấy chứ.
– Thế nên bây giờ chán thì muốn gạt nó ra hả? – Biểu cảm trên mặt Lôi Chấn Phong bị bàn tay to lớn che hết, nhưng giọng nói thì u uất khó tả.
– Không phải!!!~ – Mạnh Uy Vũ hiếm hoi gằn ra một tiếng không vô cảm. Đôi mắt anh ánh lên một tia đau đớn.
– Thế tại sao… lại chia tay?
– Câu hỏi khó quá, đến tôi cũng chả biết tại sao. Hôm trước cô ấy cho tớ leo cây, rồi đột nhiên hôm qua nhắn tin bảo chia tay. Tôi thật sự không biết.
– Aiz. Cậu có làm gì con bé không?
– Không… Cậu nghĩ tôi sẽ làm tổn thương chính bản thân mình à?
– Ừm… Bây giờ cậu định làm thế nào? Có chia tay hẳn không?
– Điên à? Có chết cũng không!!!~
– Thế cậu định thuyết phục con bé kiểu gì?
– … Cậu thích cô nàng trong nhà mình đúng không?
– Hả???~ Điên… điên à? Cô ta… cô ta thì… thì có gì mà thích chứ. Tớ… không… Tớ chỉ thích đàn ông thôi.
Mạnh Uy Vũ thầm nhủ: “Tên điên! Đến mình thích ai còn không biết! Mặt đỏ gay lên rồi kìa” nhưng thôi, chuyện mình còn chưa lo xong, không có thời gian xía vào vấn đề của người khác.
– Mai là thứ bảy, chúng ta đi hẹn hò bốn người!
– Hả???~
– Ừ, đi hẹn hò bốn người. Cái trò này cậu chắc đã nghe nói rồi.
– Ừ, nhưng… Cậu định đi với ai?
– Tiểu Yên… =.=”
– Không, ý tôi là hai người còn lại là ai???~
– Cậu và cô nàng kia.
– Không cần. Ai thèm… hẹn hò với cô ta chứ!
Sướng ra mặt rồi còn chối =.=”
– Cậu có muốn bọn tôi quay lại không?
– Có… nhưng…
– Còn nhưng gì nữa, cô ấy tin là cô gái đó là bạn gái cậu mà. Quá tiện!
– Nó mà tin… – Lúc đầu còn hỏi anh bỏ ra bao nhiêu tiền, hơ hơ, có chết cũng không lừa được nó…
– Nói chung quyết định như thế, chúng ta sẽ đi du lịch.
– Hả???~ Ít ra cũng chỉ ngừng lại ở mức công viên hoặc sở thú thôi chứ???~
– Đi du lịch thì mới lừa Tiểu Yên được. Coi như tôi nợ cậu một ân tình.
– Hừ. Nếu như cậu thực sự cần tôi…
– Đừng õng ẹo, mặc cả, giúp đi. Mai hẹn nhau ở bến tàu.
– Chúng ta định đi đâu?
– Khu suối nước nóng nhân tạo.
– Hả???~
– Đi về lo đi, hỏi nhiều, sau này sẽ biết.

Lôi Chấn Phong thẫn thờ về nhà, trong lòng lo lắng điều quan trọng hơn, làm thế nào để dụ “tên kia” hẹn hò 4 người.
– Emily, ra gặp tôi một chút.
– Gì?~
Chết thật, giọng cô ta lại còn đang bực bội như vậy nữa, aiz, thuyết phục kiểu gì đây…
Tất nhiên Lôi Chấn Phong ngây thơ hồn nhiên không hề biết rằng lý do mà bạn gái “ảo” của mình lại cau có như vậy hoàn toàn là nhờ cô em gái lừa tình Lôi Bình Yên. Sau khi bị đẩy xuống nước, Emily phải đi tắm lại một lượt, chưa kể phải chịu đựng cái rét run cầm cập trong mùa đông, tóm lại là tệ hết chỗ nói. Khốn nạn hơn nữa là cái kẻ đã làm nên chuyện này lại ngủ ngon lành, nhìn gương mặt thiên sứ của nó, Emily lại dễ dàng mềm lòng. Ôi, cái mặt của hai anh em nhà họ Lôi đúng là tội lỗi mà…
– Mai… đi chơi đi.
– Hả???~ Không có dịp gì sao tự nhiên đi chơi?
– Tại… Mạnh Uy Vũ muốn làm lành với Tiểu Yên.
– Hắn ta hả?~ Tưởng anh ta là người phản bội trước.
– Sao? Tiểu Yên kể gì với cô à?
– Không, tôi biết thế. Anh thử tưởng tượng xem, điều gì khiến một cô gái đột nhiên chia tay người mình yêu tha thiết? – Emily dùng tay chỉ lên trời, cố gắng hướng Lôi Chấn Phong sang thế giới của tiểu thuyết ngôn tình – Có lẽ, cô ấy đã bắt được tại trận Mạnh Uy Vũ đang hẹn hò với cô gái khác, do quá đau lòng và tổn thương lòng tự trọng, cô ấy đã chọn cách là người ra đi trước, chúc phúc cho hai người kia. Tình yêu mà, là thứ cao thượng và…
– Im đi!!!~ – Anh ngán ngẩm bịt chặt miệng Emily lại, không hy vọng mình sẽ bị nhiễm mấy thứ nhảm nhí này. – Uy Vũ không phải là người như thế. Tóm lại cô có giúp hay không?
– Aiz, giúp thì giúp, nhưng giúp kiểu gì?
– Chúng ta sẽ hẹn hò bốn người.
– Tôi và Tiểu Yên, anh và Mạnh Uy Vũ.
– Không phải bốn người kiểu đó!!!~ Uy Vũ và Tiểu Yên,… tôi và cô…
– Hắt xì! Sorry không nghe rõ, anh hẹn với ai cơ? Liên quan gì tới tôi?
– Tôi… hẹn với cô!!!~ Nếu cô không giúp, tôi sẽ giảm thời gian tivi xuống nửa tiếng.
– Thì đã bao giờ được 1 tiếng đâu – Emily lẩm bẩm.
– Tóm lại cô có giúp không?
– Giúp thì giúp, xem tên Uy Vũ đó định giở trò gì.

Sáng hôm sau, Lôi Bình Yên đang ngủ say thì buộc phải tỉnh giấc bởi những tiếng đóng hành lý ầm ĩ. Cô dụi dụi mắt, mang bộ dạng mới ngủ dậy vô cùng dễ thương, trề môi ra, níu níu vạt áo Emily:
– Sao ồn thế chị?
– A, em dậy rồi à! May quá, chị và anh Phong cứ lo sẽ không kịp nói với em. Bọn chị định đi du lịch nước nóng… bồi dưỡng tình cảm. – Dù đã luyện nói đi nói lại câu này 10 lần, Emily vẫn cảm thấy rất lạnh sống lưng. – Có lẽ em sẽ phải ở nhà một mình. Uy Vũ có thể trông em.
– Anh chị điên à? Ý em là… đi bồi dưỡng tình cảm thì ổn thôi, nhưng em lớn rồi mà, đâu cần người trông chừng nữa.
– Bọn chị lo lắm, bây giờ lắm tệ nạn, trộm cướp dày đặc, có một người đàn ông trưởng thành như Uy Vũ lo cho em, anh Phong cũng yên tâm hơn. Hai đứa cũng đã chia tay rồi, còn ngại gì nữa.
Tiểu Yên nhìn Emily như nhìn kẻ điên – “đã chia tay rồi, còn ngại gì nữa”, chắc chị ấy là người duy nhất nói câu này quá.
– … Không còn ai khác có thể nhờ vả à?
– Anh Phong chỉ tin mình Uy Vũ. Những tên đàn ông bây gờ như sói lang, chỉ có Uy Vũ là đáng tin nhất.
– Ừ, anh ta đáng tin lắm! – Tiểu Yên chẹp miệng, nói tiếp – Anh chị cần đi đến thế cơ à? Bộ đang trong thời kì khủng hoảng sao?
– … – Khủng hoảng vì em đó – Để chị bàn bạc lại với anh Phong xem sao.
– Thôi, để con bé đi cùng đi! – Lôi Chấn Phong đọc đúng theo kịch bản Emily đã viết cho hôm qua.
– Thế cũng được, đỡ lo lắng hơn. Tiểu Yên, thế ý em thế nào? – Emily giả vờ thì thầm với Tiểu Yên để lời nói dối bớt lộ liễu đi – Đến đó tự lo cho mình, đừng quấy rầy anh chị. Chị cũng không mong em gặp lại tên Uy Vũ đó.
– Vâng. – Tiểu Yên đang nghĩ tại sao họ đi bồi dưỡng tình cảm mà vẫn rủ thêm mình, sau khi nghe lời thì thầm của Emily thì thấy yên tâm hơn, gật gật đầu. Thế nào cũng được, miễn đừng bắt cô phải gặp lại tên Mạnh Uy Vũ đó.
Bởi cô chưa quên được…

1 tiếng sau:
– Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!~
Các hành khách xung quanh không ý kiến, đơn giản, bởi vì cái tàu này đã bị đại thiếu gia Mạnh Uy Vũ bao hết rồi.
– Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!~
“Lần này hét bé hơn”, Mạnh Uy Vũ thầm nghĩ.
– Tại sao anh ta lại ở đây?~ Anh, chị, mau nói.
– Chị không biết mà! – Emily làm vẻ mặt ngây thơ vô… hạn tội.
– Anh???~
– Tàu này là tàu công cộng… – Uy Vũ cười nói.
– Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!~
Khổ thân những chú chim ngoài cửa.

Nhưng thảm hoạ không chỉ dừng lại ở đó…

– Anh thuê phòng ở nơi này?
– Đâu phải anh… – Lôi Chấn Phong ngập ngừng không biết nói gì, địa chỉ mà Mạnh Uy Vũ chỉ cho anh sao lại là… một cái nhà hoang thế này???~
Lôi Chấn Phong liếc nhìn Mạnh Uy Vũ, thấy mồm anh ta mở toác ra cũng chả khác mình là bao.
– Thế – này – là – thế – nào???~ – Lôi Chấn Phong rít vào tai Mạnh Uy Vũ, cố gắng giảm âm lượng đến mức nhỏ nhất có thể.
– Tôi cũng không biết. – Mạnh Uy Vũ lóng ngóng lấy ra chiếc bản đồ từ trong túi, nhíu mày. Quảng cáo và hiện thực sao lại khác xa nhau thế này? Vì vội vã nên anh chưa kịp đến đây thăm trước, không ngờ… Aiz, cứ vào trong xem đã.
– Anh hai, vậy là sao, anh chị thuê phòng cái kiểu gì vậy?~ – Tiểu Yên cố gắng bình tĩnh dằn ra từng chữ, lúc nói mắt không thèm liếc về phía Mạnh Uy Vũ lấy một cái.
– Anh… anh… – Lôi Chấn Phong vốn không giỏi nói dối, lại bị ánh mắt của đứa em gái doạ cho hết hồn hết vía.
– Chị… Chị là người đặt. – Emily đã anh dũng hi sinh. Ôi, tội lỗi!!!~
– Chị? Chị đặt chỗ ở nơi khỉ ho cò gáy đất sỏi đá mòn nào thế này?~
– Tại… ở đây được giảm giá, nên chị mới đặt… – Ôi, lý do ngu ngốc thế này mà cô cũng nghĩ ra được.
Nhưng… đó lại là sự thật, là lý do vì sao Uy Vũ lại nhanh chóng đặt chỗ này.
Hôm nay người học được bài học lại là Uy Vũ: Không bao giờ bị hàng giảm giá lừa bịp nữa…
– Bây giờ, chúng ta về chứ???~
– Có một vấn đề…
Mọi người nhìn về phía Lôi Chấn Phong.
– Tôi… để quên ví trên tàu rồi. – Lý do này vốn là do Uy Vũ bịa cho anh, nhưng không ngờ nó lại trở thành sự thật… =.=”
– Cái gì? Nhưng… em không mang tiền… Chị???~
– Chị… không có tiền… – Đợt này toàn ở nhà, làm gì cần tiền đâu?
– … – Tiểu Yên bất đắc dĩ nhìn về phía Mạnh Uy Vũ.
– Đừng nhìn anh, anh tin tưởng Lôi Chấn Phong mà… – Lần này thề có Chúa là anh nói thật, lúc anh đi rất vội vã nên đã để quên ví ở nhà, hơn nữa bây giờ anh vẫn còn tưởng Lôi Chấn Phong đang nói dối theo ý của mình.
– Mấy người… Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!~

[To be continued]

Update tiến độ truyện (22/12/2011):
– Đã xong chương 4 TXTG.
– Có lẽ mai sẽ hoàn thành chương 5 để post lên một thể. (Nếu tối rảnh)
– Chocolate mau nộp bản edit chương 4 MBBCQV. (Đằng nào ta chả phải beta lại gần hết =.=”)

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

2 thoughts on “Hey! You’ve got tricked!!!~ ♥ [chương 7.1]

  1. khà khà! Tr hay a. The hoa ra co da beta cho ng khak roj co day. Ke ke!

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s