(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Bá nữ khiêm quân ♀♂ [chương 1]

7 Comments

Editor: Tử Châu – Sabj bù xù

Beta: Vanila — Vy Vy

*P.s: Hôm qua set pass là do chưa kịp beta, bây giờ ta kịp beta rồi (thực chất do lười biếng thôi)

Chương thứ nhất; Mày tránh ra đi?

Trần Hiểu Quân được ba Trần sủng ái, cứ thế trưởng thành một cách “tuỳ hứng”. Năm nay Trần Hiểu Quân cũng đã lên bảy tuổi, học năm thứ hai tiểu học rồi, nhưng vóc dáng và tính tình của cô một chút cũng không giống những đứa trẻ nghe lời năm hai khác. Hai năm qua thân người cô cao lên, tính tình cũng phát triển, đến cách nói chuyện cũng giống như một vị Tiểu đại nhân vậy. Nói cô giống như Tiểu đại nhân không phải nói Trần Hiểu Quân trí thức thành thục mà ý nói cách nói của cô đã vượt qua vẻ yếu đuối, nhu mì của trẻ con, giọng nói có thể so sánh với cái loa, động thủ không thể so sánh với “Người” bình thường được.

Hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần, Trần Hiểu Quân ở nhà cảm thấy quá nhàm chán, quyết định đi tìm bạn tốt của cô – Xà Âm đến công viên gần nhà chơi. Nhà Trần Hiểu Quân cách nhà bạn ấy không xa, chưa đến năm phút đồng hồ là có thể tới nơi. Nhưng hôm nay thời gian đi lại dài hơn mọi ngày một cách ngoài ý muốn, bởi vì trên đường đi tới nhà Xà Âm cô đã nhìn thấy một màn khiến cô rất khó chịu.

Tâm tình Trần Hiểu Quân vốn đang rất tốt, bỗng thấy trong một ngõ nhỏ ở góc đường vang lên tiếng bọn du đãng rât sôi nổi, vốn cô cũng không có lòng hiếu kì, nhưng đứa trẻ này lại quá vô dụng. Trần Hiểu Quân nhìn thẳng vào hai mẹ con phía trước.

Tần Uyển Linh cố hết sức nắm chặt tay con trai, một tay còn mang theo túi hành lý thật lớn. Cô cứ đi được một lúc là lại nghỉ, đi tới chỗ cách Trần Hiểu Quân không tới mười thước: rốt cục cũng hé ra một nụ cười nhàn nhạt.

Dì thật xinh đẹp! Lúc Trần Hiểu Quân bảy tuổi, tiêu chuẩn xinh đẹp trong lòng không phải là vẻ đẹp quốc sắc thiên hương mà là dịu dàng giống như một người mẹ vậy. Nhưng đứa trẻ kia đang xảy ra chuyện gì vậy, dì xinh đẹp đã không còn lực để kéo cái rương, tại sao cậu ta lớn như vậy mà không tự bước đi được, lại còn bắt dì nắm tay dắt đi, đã thế lại còn vẫn bị ngã xuống đất, mới đi được vài bước, lại ngã hai cái, hại dì xinh đẹp không cười nổi. Hừ, Trần Hiểu Quân hừ lạnh trong lòng, cái gì chứ, kiêu ngạo cho rằng cậu bé còn nhỏ tuổi hơn mình. Cho nên, Trần Hiểu Quân trong mắt Tần Uyển Linh vừa trẻ con lại vừa làm cho người ta có thể thoải mái cử động.

Cô tức giận đi tới, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm đứa bé ngã xuống đất kia. Đứa bé bị nhìn chậm hiểu không có chú ý tới cách mình hai thước đang truyền đến thứ cảm giác quái dị. Đứa bé với sự trợ giúp của mẹ đã có thể đứng vững vàng bằng hai chân, ngẩng đầu nhìn phương hướng khiến cho cậu không được tự nhiên, thấy thân hình cao lớn, vẻ mặt hung ác của đại tỷ tỷ trước mắt làm cậu chỉ muốn ói, nhưng cậu vẫn đứng trân trân ở đó, cho tới khi Trần Hiểu Quân đi tới trước mặt cậu.

“Mày, nhanh chóng biến đi!” Mặc dù lúc Trần Hiểu Quân nói những lời này cũng không phải rống lên, nhưng người nhát gan như đứa bé này lại sợ đến mức chui thẳng vào trong lòng mẹ, nhưng vẫn kiên trì mở to mắt hoảng sợ nhìn vị đại tỷ tỷ không ưa mình này.

Tần Uyển Linh mới đầu gặp cá tính thẳng thắn của cô bé này nhất thời không kịp phản ứng, nhưng rất nhanh cô cười vỗ đầu Trần Hiểu Quân nói: “Người bạn nhỏ, không nên bắt nạt đứa em nhỏ hơn so với mình, như vậy sẽ không được làm lớp trưởng đâu.”

“Không cần, cháu đã học lớp cao nhất rồi.” Trẻ con chẳng qua vẫn chỉ là trẻ con, trong lòng nghĩ cái gì thì nói cái đó, “Dì xinh đẹp, nhất định là do nó bắt nạt dì cho nên hình dáng nó mới thấp như vậy, và còn không tự bước đi được nữa.”

“Bắt nạt dì?” Tần Uyển Linh không hiểu được ý của Trần Hiểu Quân.

Trần Hiểu Quân gật đầu giải thích: “Đúng vậy, nó hại dì toát nhiều mồ hôi thế, bắt dì dắt nó đi khổ cực như vậy, còn không ngừng ngã xuống đất, không phải là bắt nạt dì sao?” Sau đó nhìn đứa trẻ vẫn cúi gằm mặt xuống đất cau mày, “Tại mày bắt nạt dì nên sau này mày sẽ không cao, bước đi cũng không dài ra được đâu.”

“Em không có…” Đứa bé nắm chặt tay mẹ nhỏ giọng nói.

Tần Uyển Linh không khỏi bật cười nhéo hai má Trần Hiểu Quân: “Trẻ con không nên dữ dằn như vậy, nếu không sau này sẽ không có ai thèm nói chuyện cùng cháu đâu.” Cô coi như đã hiểu một chút về suy nghĩ của cô bé này, hình như nó không thích con trai mình, cho nên cô đành lấy độc trị độc.

Trần Hiểu Quân muốn phản bác nhưng lại không biết nên nói gì, ánh mắt loé lên buồn bã nhìn dì xinh đẹp, không giải thích được nên lại quay sang nhìn đứa bé núp phía sau dì, đứa bé nhỏ tuổi này thoạt nhìn không dữ dằn chút nào. Cuối cùng Trần Hiểu Quân không tìm được lời nào phản bác, đáng thương kêu “Dì xinh đẹp…”

Tần Uyển Linh cả người mỏi mệt được nói chuyện với Trần Hiểu Quân như vậy, đã vơi đi phân nửa, thật là một cô bé đáng yêu, thì ra là nó trách con trai làm liên lụy mình: “Em ấy không có bắt nạt dì, em ấy là đứa con quý giá nhất của dì, cho nên dì rất vui vẻ khi có thể nắm tay em ấy, ngàn vạn không được hiểu lầm em ấy nha, nếu như cháu hiểu lầm dì sẽ rất buồn.”

Suy nghĩ của Trần Hiểu Quân rất đơn giản, dì xinh đẹp không thể cảm thấy thương tâm, thương tâm thì sẽ ngã bệnh giống như mẹ sau đó không trở lại nữa, cô không muốn làm dì xinh đẹp ngã bệnh rồi rời đi, nhưng cô vừa thật sự rất không thích đứa bé không chịu bước đi này, trải qua sự cân nhắc thật lâu cô mới cười ngọt ngào gật đầu đồng ý với lý lẽ của dì xinh đẹp.

Tần Uyển Linh mệt mỏi vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Trần Hiểu Quân: “Tốt lắm, người bạn nhỏ, chúng ta còn có việc phải đi, cháu cũng nên về nhà sớm một chút, không nên chạy loạn khắp nơi.”

Trần Hiểu Quân cũng không nói ra chuyện mình đang tìm người chơi cùng, vẻ mặt rất biết điều ngoan ngoãn đáp: “Vâng, cháu biết rồi dì xinh đẹp ạ.”

“Ngoan lắm, người bạn nhỏ, gặp lại sau nha.” Tần Uyển Linh kéo con trai đi đến phía trước, vẫy tay hẹn Trần Hiểu Quân gặp lại sau.

Trần Hiểu Quân phất tay không thôi: “Dì, gặp lại sau.” Vừa xoay người đi đã lại nhìn thấy đứa bé mở mắt thật to nhìn mình, cô lập tức quên lời hứa với dì xinh đẹp, cau mày quát đứa bé: “Mày, tránh ra đi!” Nói xong cô biết mình vừa phạm sai lầm, cho nên nhìn trộm dì xinh đẹp mọt chút, dì xinh đẹp đang cười, dì không tức giận, cô liền mặc kệ sương mù trong mắt đứa bé, rất cao hứng ngâm nga côi hát đi tìm Xà Âm.

Tần Uyển Linh thấy Trần Hiểu Quân đã đi xa, ngồi xổm xuống dịu dàng hỏi: “Hiểu Quân, tại sao con lại cúi đầu không nói lời nào?”

Đứa bé được gọi là Hiểu Quân chỉ lắc đầu không nói lời nào.

Tần Uyển Linh chưa từng thấy bộ dạng bi thương của con trai như vậy nên hỏi thử: “Con không thích chị lúc nãy sao, có phải chị ấy làm Hiểu Quân của chúng ta sợ rồi không?”

Cậu bé lại một lần nữa lắc đầu thay cho câu trả lời.

“Không thể nói cho mẹ à, nếu như Hiểu Quân không vui mẹ cũng sẽ rất khổ sở.” Tần Uyển Linh cất kĩ túi hành lý rồi an ủi đứa con trai tâm tình đang không tốt.

Nghe mẹ nói mình cảm thấy khổ sở, đứa bé ủ rũ ngẩng đầu nhỏ lên, trong mắt còn tràn ngập nước, lôi kéo tay mẹ nhẹ giọng nói: “Đây sẽ là lần cuói cùng con bị ngã, mẹ không nên tức giận, không nên thương tâm, con sẽ chăm chỉ học bước đi, con cũng sẽ lớn lên thật cao, bước đi thật nhanh giống như chị vừa rồi.”

Tần Uyển Linh không nghĩ rằng con trai lại trả lời như vậy, cô cảm nhận được sự tự trách cùng sợ hãi trong lòng con, đau lòng ôm con, nội tâm trăm vị phức tạp, nhưng cô biết cô nhất định phải kiên cường: “Mẹ sẽ không tức giận, chỉ cần có bảo bối ở bên, mẹ sẽ không thương tâm. Con trai bảo bối của mẹ là giỏi nhất, nhất định sẽ học đi thật nhanh, không cần mẹ nắm tay cũng sẽ không ngã nhào, hơn nữa sau này sẽ cao hơn, đi nhanh hơn chị kia.” Một lúc sau Tần Uyển Linh buông con ra, thêm lần nữa một tay nắm tay con, tay kia lôi kéo túi hành lý: “Bảo bối, chúng tôi phải lập tức đến nhà mới thôi, con không muốn đi vào xem qua một chút sao?”

“Muốn!” Trên mặt đứa bé trong nháy mắt lại tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

“Tốt!” Tần Uyển Linh nắm tay con đi tới nhà mới…

【 nhật ký ngày 】 Hâm mộ

Lúc tôi từ bụng mẹ chui ra sức khỏe rất tốt, bác sĩ nói với mẹ rằng tôi không có bệnh gì cả, nhưng thể chất rất kém cỏi, vận đọng quá nhiều sẽ rất khó chịu, còn nói nếu như muốn cải thiện cần thời gian rất dài điều trị bồi dưỡng. Nhưng từ sau khi cha gặp tôii nạn xe cộ qua đời, mẹ thì không thể chăm sóc tôi tỉ mỉ giống như khi còn bé. Cha đã đi xa, mẹ vừa chăm sóc tôi vừa làm công việc ở bệnh viện, khiến cho sức khỏe mẹ cũng càng ngày càng suy yếu…

Tôi năm nay đã sáu tuổi rồi, nhưng thân thể hai năm qua cũng không khỏe lên, hơn nữa còn giống như hai năm trước bước đi cần chống đỡ mới có thể đi lâu một chút. Tôi biết rất nhiều đứa bé bằng tuổi tôi cao hơn lại khỏe mạnh hơn, nhưng tôi hiện tại ngay cả đường cũng đi không tốt… Mẹ không yêu cầu tôi phải giống với những người bạn nhỏ khác, mẹ luôn mỉm cười với tôi rồi cùng nhau đứng lên, tôi rất vui vẻ vì mẹ không có chán tôi nên cuối cùng đi theo chân mẹ. Tôi rất thích có mẹ ở bên cạnh tôi, nhưng đôi khi tôi cũng tưởng tượng rằng có thể giống những người bạn nhỏ khác tự do đi lại trên đường, nhưng đối với tôi đó vẫn là điều không thể. Hôm nay tôi gặp được một cô bé rất cao lớn, tôi chỉ cao đến bả vai cô ấy, hơn nữa cô ấy đi tốt và chạy nhanh rât dễ dàng, thật hâm mộ cô ấy được tung bay như vậy!

Lúc nào thì tôi mới có thể giống như  cô ấy đây!

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

7 thoughts on “Bá nữ khiêm quân ♀♂ [chương 1]

  1. tem
    *ôm hun sờ soạng sabj*

  2. Vani, nh lỗj chíh tả qá, sửa đj. Mà để tôj xem lạj chỗ “đạj đạj ljệt ljệt” j đó r báo cô nha

  3. lỗj chíh tả cả rổ kìa, kòn đạj ljệt ở chỗ: thay đổj bộ dág bình thời đại đại liệt liệt biết điều đáp…

  4. quà của ta đây hả cúm ơn nàng nhá, này này nhưng mà nàng ơi cái chỗ nhật kí hàng ngày ấy sao lại có vụ gọi mẹ bằng cô thế này ặc ặc

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s