(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Đại boss cùng tôi vui buồn ♥ [chương 4]

16 Comments

Edit: Vanila — Vy Vy

4

4, Tình cảm ôm ấp đã trôi qua . . .

Tôi cảm nhận được không khí trong xe xuống thấp một cách rõ rệt, giống như tâm trạng một người nào đó, tuy rằng tôi vẫn cảm thấy hắn đã vốn không còn thứ gọi là “Tâm trạng”, cảm xúc mang tính người rồi.

Vì biết mình đang là cá trong chậu1 1Thành ngữ: người vô tội gặp tai hoạ, tôi sáng suốt câm miệng. Trong lòng tôi luôn tự hỏi vì sao Trúc Diệp lại có thể chịu được người tính khí thất thường như vậy, nhưng sự thật không khớp với cái lý luận vớ vẩn của tôi…

Người lái xe không biết đã đi những đâu làm những gì, Quan Ứng Thư không nói được một lời chạy xe thẳng tới một đỉnh núi mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy chứ đừng nói là đi đến.

Tuy rằng còn chưa đến tháng 10, nhưng dù sao cũng là mùa thu, đêm lạnh như nước, anh không biết sao?

Tôi khó chịu khoác chiếc áo bông phòng ngừa lên, giậm chân đành đạch, có cần cố tình gây sự với người khác như vậy không? Tâm trạng bản thân không tốt thì thôi, còn muốn tôi phải xuống xe chết cóng với anh sao?

Phẩm chất người này đã kém đến đến mức não bộ bị vặn vẹo rồi…

Nhưng thật ra người da dày thịt béo như hắn cũng biết đường khoác áo khoác lên cho tôi, chỉ mặc quần áo trong thì không thể đứng trên sườn núi được. Gió đêm thổi trúng góc áo tạo ra những tiếng phần phật ào ào, có khi còn nghe thấy cả những tiếng ô ô.

Chiều cao có hạn của tôi nhìn không tới lốc xoáy kiêu ngạo trên đỉnh đầu hắn, bỗng có một suy nghĩ rất đáng sợ, sao bóng dáng hắn cô đơn đến vậy? Sau này nghĩ lại, tôi tin rằng mình đã bị gió thổi mạnh đến mức choáng váng đầu óc rồi…

Bầu trời đêm mùa thu bầu trời càng toát lên vẻ thâm thúy rộng rãi, ánh trăng dài thê lương kia từng bị tôi tưởng nhầm là sợi mì khi nhà tôi còn ở phía Tây, tất nhiên sợi mì không thể toả ra ánh sáng vàng bạc như thế, thậm chí đến ánh sáng của mặt trăng cũng không tồn tại vĩnh viễn được.

Tôi nén những cảm xúc kỳ lạ cầm áo khoác ra đưa cho hắn, tất cả quần áo của hắn đều được thiết kế và sản xuất riêng, nghe nói đã có một nhà thiết kế trang phục châu Âu phải đích thân khom người xuống thử áo cho hắn. Cá nhân tôi cho rằng, kể cả có là người đứng nhất nhì giới thương trường đi chăng nữa, áo quần cũng chỉ không quá năm trăm, Trúc Diệp đã từng vì ý nghĩ này mà khinh bỉ tôi không ít lần.

Vốn có thế thôi, chỉ cần dáng người đẹp, khoác cây cỏ lên cũng đẹp.

Chỉ có những người bên trong thối rữa, mới ham thích, so đo tính toán chi li với trang phục, xoi mói, ý đồ muốn che giấu cái đuôi của mình.

Nhưng nhãn hiệu M số lượng có hạn đối với tôi, thoạt nhìn quả thật có cảm giác như vừa tự tát thẳng vào mặt mình vậy.

Những bộ quần áo được chế tác riêng này, đều thuộc những nhãn hiệu nổi tiếng, không có bộ nào không thể hiện được phong thái lỗi lạc của người nhà giàu cả, đây cũng có thể coi là cảnh tượng hạc giữa bầy gà2  2Thành ngữ: ví với người nổi trội giữa đám đông.

Tôi không khỏi thở dài, đối với một soái ca thần thái đẹp đẽ như vậy, tôi không thể phủ nhận hắn là một hạn trân châu quý, tuy rằng kim cương còn ở cấp bậc cao hơn cả ngọc trai…

Còn chưa kịp tâng bốc hắn đã nghe thấy một giọng nói rất đỗi mệt mỏi: “Cô có biết cái gì tên là ‘Kiếp này bình yên’ không?”

Tôi cái lảo đảo thiếu chút nữa ngã lăn xuống núi.

Đại BOSS cũng có lúc văn vẻ như vậy?

Suy nghĩ mất cả buổi tôi mới rối rắm trả lời: “Có thể cùng người mình yêu ngắm mặt trời mọc, ánh dương chiếu đến khắp mọi ngõ ngách, chiếu sáng cả những chiếc lá nhỏ bé mọc xen kẽ; có thể cùng nhau cảm nhận ánh trăng dát bạc mảnh đất quê hương xứ sở, cùng nhau nghe tiếng lộc xuân nảy mầm, ngắm hoa quỳnh mới nở đã là hạnh phúc, vui vẻ rồi. Nói chung, có thể ở bên người mình yêu nhất, dù chỉ là uống một chén trà, nói vài câu chuyện phiếm, không cần lo lắng mất đi ngày mai, cũng không cần lo lắng người yêu bỏ đi, đó chính là ‘Kiếp này bình yên’.”

Vừa nói xong tôi đã sợ hãi rùng mình một cái, tự gục ngã, lời nói này rõ ràng không phải phong cách của tôi…

Quả nhiên, ánh mắt của hắn bắn ra những tia khó tin, nhìn tôi chằm chằm: “Không ngờ cô biết nhiều thứ đến thế.”

Điều này, thật sự hiếm có như thẻ VIP, cảm giác như mình đang được JJ lăn lộn trên mặt một đống tiền khổng lồ vậy…

Cực kỳ hiếm hoi từ hắn đó, hắn gần như chưa từng khen ngợi tôi lần nào, tôi tạm thời rơi vào trạng thái xấu hổ thẹn thùng, đút tay vào túi áo.

Sau này tôi thực sự không còn nhớ nổi mình đã trai qua tối hôm đó như thế nào, nhiệt độ vẫn ấm như cũ không hề hạ xuống, không biết vì sao.

Trái lại tôi không còn cảm thấy lạnh nữa.

Đại khái là toàn bộ thân tâm đều tập trung vào nghe câu chuyện xưa, chuyện tình cũ của đại BOSS trước kia.

Tôi vốn gửi gắm toàn bộ hi vọng vào một câu chuyện kinh thiên động địa hoặc là một câu chuyện tình thần thoại bi kịch vô cùng, kiểu kiểu đó.

Trên thực tế cũng chỉ là sự bình thản hiếm thấy, không có biểu hiện gì quá đáng, tinh thần cũng không vui buồn lẫn lộn gì nhiều.

Có lẽ do khi đó tuổi còn trẻ, không chịu nổi một chút thương đau, càng không chịu nổi sự cứng đầu của đối phương. Tại thời điểm đó, khí phách chính là trời, tại thời điểm đó mà nghĩ, tình yêu như vậy, chẳng qua cũng chỉ là những năm tháng cát bồi dài dằng dặc. Giờ đây quay đầu lại, vốn dĩ đã bỏ qua viên ngọc sáng ấy rồi, chỉ có thể tản mạn nhớ lại trong trí nhớ, cố gắng mãi mới phát hiện, hạt ngọc ấy không còn khắc tên mình nữa.

Tôi nghe giọng nói hơi khàn khàn của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác buồn bã khó tả.

Buổi tối ấy, nếu tôi nhớ không nhầm, chính là cuộc trò chuyện hoà thuận hiếm hoi giữa tôi và hắn trong suốt một tháng nay. Thực tại khiến tôi có phần vừa mừng vừa lo, bản năng tôi muốn an ủi hắn: “Nếu trong lòng anh còn có cô ấy, vậy nhìn thấy cô ấy hạnh phúc, có gì không tốt đâu? Hay là, anh thật sự không cam lòng?”

Hắn không trả lời, cũng không nói gì nữa, tôi im lặng nhìn hắn, mãi mà không cảm thụ được cảm xúc của hắn. Cũng chỉ có vẻ hờ hững xa cách như trước, dường như hắn đang tách ra khỏi tất cả mọi thứ, xung quanh hắn ánh lên áng mây hồng buổi hoàng hôn, hạ xuống chỉ trong nháy mắt, rồi trôi đi.

Đôi khi tôi cảm thấy, trừ khi báo đưa tin đã có người sáng chế ra một loại thuốc có khả năng mê hoặc lòng người, mới có thể làm hắn rung động.

Hồi xưa khi còn ở trường học chương trình về thực phẩm dinh dưỡng, thầy giáo đã nói rằng, những người thiếu sắt luôn có biểu hiện cứng nhắc trên gương mặt. Tôi không khỏi nắm chặt tay.

Đúng, sau này phải bổ sung thật nhiều sắt cho hắn mới được.

Đúng, ngày mai là được đi rồi!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: cứ tán gẫu thoải mái, chỉ lăn lộn xin điểm cộng để sinh tồn. [Người edit nói ra suy nghĩ của mình: Tôi cũng thế =)) Like đi, vote đi, ném đá đi]

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

16 thoughts on “Đại boss cùng tôi vui buồn ♥ [chương 4]

  1. ôi,dù rất rất rất muốn để tem lại cho bạn khác lấy nhưng xem ra không được rùi,ta đành”ngậm ngùi” lấy tem vậy =)))))))))))))))))))))))

  2. Ay @Tình Tình khong muon thi de t giat cho.chua bh giat dk tem ca.Chan the.huc.huc

  3. 8.8 ho ho t phai rinh thui!!!

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s