(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Đại boss cùng tôi vui buồn ♥ [chương 10]

1 Comment

Edit: Vanila — Vy Vy

10

 

10, Nhân duyên? . . .

Ngày hôm sau, tôi ngủ một mạch tới tận lúc mặt trời đã lên cao mà chẳng ai gọi tôi dậy, tôi rời giường cầm di động lên, phát hiện ra đã gần giữa trưa, nên vội chạy xuống ăn cơm sáng. Trúc Diệp đã không còn ở trong phòng nữa, cô ấy gửi tin nhắn báo cho tôi rằng cô ấy đang cùng Lý Quân Thành đi thăm miếu nhân duyên nổi tiếng ở trị trấn M.

Thực ra tên chùa vốn là Tĩnh Chương, có điều không biết vì sao chùa có một truyền thuyết cây tình duyên nổi tiếng, chân thật đến kì diệu. Cứ như vậy một truyền mười mười truyền trăm, có rất nhiều cô gái muốn cầu nhân duyên đến chen chúc, hoặc phần lớn mọi người chỉ muốn cầu một ít may mắn, một phần thưởng thật tuyệt.

Tôi cũng không thể nào tin được, mới trước đây bà nội cầu cho tôi một lá thăm, là lá thăm tốt nhất, nói chuyện gia đình của tôi sẽ trở nên tốt đẹp, mọi sự thịnh vượng. Nhưng hãy thử nhìn tôi một lần đi, tôi bây giờ, nhà tan cửa nát, phiêu bạt tha hương, còn phải giả mù sa mưa làm một người vợ hiền thục, đức độ cho người khác, tất cả chỉ vì tôi lỡ bẻ gãy một chiếc thắt lưng năm phân …

Tôi cứ như vậy lăn qua lăn lại, cẩn thận suy nghĩ, đây hoàn toàn là một hành vi lười biếng đáng xấu hổ với mọi người, thậm chí còn tồi tệ hơn cả những ngày trốn học trước kia …

Có điều ước muốn lười biếng xấu xa vẫn chiến thắng trách nhiệm và lòng tự trọng, tôi mặc kệ chiếc điện thoại di động tiếp tục bổ sung giấc ngủ… = =

Chiều tối khi Trúc Diệp trở về, tôi vẫn chưa ăn trưa, ôi dào, vẫn còn bữa sáng, tôi nằm úp xuống bàn phím máy tính rầm rì. Cô ấy dứt khoát bước vào nhà hẳn hoi, hai tay vẫn còn xách một đống túi quần áo.

Mắt tôi lập tức biến thành mắt cú mèo: “Không phải cậu đi thăm miếu nhân duyên sao? Nơi đó mà cũng có cửa hàng bách hoá à? Này, hiện giờ ngay cả các sư cụ cũng được mở mang tầm mắt đấy …” Vừa nói vừa lăn lộn loạn xạ, có ý muốn tìm món Fastfood hoặc vài thứ đồ ăn vặt, thật sự muốn an ủi cái bụng đang vang lên những tiết tấu vui mừng này.

“Có gì bỏ bụng không?” Tôi đang trong tình trạng kiệt sức, không, là đói đến mức hoa mắt chóng mặt ấy chứ.

Cô ấy nhẹ nhàng vuốt mặt tôi bằng đám móng vuốt đó: “Đây đều là quần áo và giầy dép, chỉ còn lại đống tôm tớ ăn thừa này thôi… Biết ngay cậu có chết cũng thèm rời giường mà!”

Miệng tôi mở rộng, tươi cười hớn hở, mặc kệ mấy lời quát mắng của cô ấy.

Cô ấy ngồi trên sô pha than thở, vẻ mặt mỏi mệt, giọng nói hơi ảm đảm: “Nhan Nhan, cậu có tin vào tiếng sét ái tình không?”

Tôi không chú ý nên giật mình nuốt nguyên cả con tôm, nước mắt tuôn rơi theo từng tiếng ho khan: “Gì cơ? Cậu thật sự trúng tiếng sét ái tình với Lý Quân Thành? Không cần phải giống hệt kịch bản phim như thế chứ?”

Cô ấy buồn bã đáp lời: “Đúng vậy, cuộc sống thật hồ đồ, thật khốn kiếp.”

Tuy rằng cô ấy nóng tính, nhưng rất ít khi có thói quen nói ra miệng những lời thô tục.

“Hai người các cậu thật sự rất xứng đôi. trai tài gái sắc, không đúng, phải là nam đẹp tựa nữ, người khuynh quốc kẻ khuynh thành, cả hai rất thích hợp với nhau.”

Cô ấy rất khinh bỉ liếc mắt nhìn tôi: “Anh ta? Đừng mỉa mai tớ, ngoài cuộc sống phóng túng ra thì anh ta chẳng còn gì cả? Nhất thuần tuý nhì tổ tông, tớ ghét nhất loại người như vậy.”

“… Ghét mà còn cùng người ta đến miếu nhân duyên sao? Ghét này của cậu thật đúng là ghét cay ghét đắng…” Tôi cao giọng, cố ý bỡn cợt cô.

Cô ấy vẫn còn đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, không thể tự kiềm chế. Cặp lông mi giả chợt vút lên, mở to không chút do dự, đôi mắt màu lam thấp thoáng một nỗi đau đau khó nhìn thấy được.

Tôi nhìn đám mây lớn phía xa xa ngoài cửa sổ, thở dài, lại đụng phải ánh mắt ngàn đao chém người, một cô gái tự cao tự đại như vậy, cũng có thể gặp phải những kiếp nạn gập ghềnh, chỉ có điều cô ấy cứng rắn như một viên kim cương, đã cố chịu thì sẽ chịu đựng đến cùng .

Tôi sờ sờ mái tóc mềm mại như lông thỏ của cô ấy, cũng cảm thấy bực bội trong lòng: “Cậu đi rửa mắt trước đã, tớ sẽ nấu những món ăn thật ngon, ăn xong rồi ngủ một giấc, tỉnh thì chúng ta lại đi quán bar high một trận tiếp, quên hết tất cả mọi thứ!”

Cô ấy chớp chớp mắt: “Vì sao giọng điệu của cậu từ khi tốt nghiệp đến giờ vẫn không thay đổi thế, một chút cũng không đổi, thật khiến người ta chán ghét vô cùng.”

“Bụng tớ đã no căng rồi không thể động đậy được nữa, cậu thích thì tự mình ăn đi.”

Hồi ấy làm sao chúng tôi hiểu được thế nào “sầu” chứ, vụng trộm tránh thầy quản lí trốn ra bên ngoài, lĩnh hội cái cảm giác một chén giải nghìn sầu.

Thực chất nguyên nhân chẳng qua chỉ vì kết quả cuộc thi Tiếng Anh của hai người bọn họ rất thê thảm, bây giờ nghĩ nghĩ, làm gì có “sầu” ở chỗ nào đâu.

Lần đó chỉ là một khắc ngỗ ngược tuỳ hứng, nếu bây giờ lại rơi vào cảnh ấy một lần nữa, không hiểu chúng tôi sẽ làm gì.

Ngày đó cô ấy đang ở nơi trăng sáng, từng áng mây lặng lẽ trôi quanh.

Còn tôi, chẳng qua chỉ mắc phải chuyện thường của nhân gian, hết ngày lại thôi.

Vừa lúc tôi đang thu dọn đống kết quả hỗn loạn trên bàn, bỗng mơ hồ nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tôi mới phát hiện ra, tiếng chuông này gần như một phản xạ có điều kiện, hoặc là cảm ứng tâm linh. Động tác của tôi trong phòng giống hệt một kẻ trộm, tôi nghe thì không được mà không nghe cũng không xong.

Quả nhiên, một chú chó vừa nhảy vừa sủa nhấp nháy trên màn hình, dòng chữ phía dưới lấp lánh nhiều màu “Đại BOSS” …

“A lô?”

“Tôi đang đứng cạnh giá sách khu nhà D, mang cặp tài liệu màu xanh da trời đến đây.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, hắn đã quyết đoán dập máy luôn.

Tôi giận sôi lên, sao có thể sai bảo tôi theo kiểu dắt lừa thuê như thế chứ?  = =

Vừa mới bước vào thư phòng tôi đã vô cùng hoảng sợ, căn phòng này thật sự rất rộng, cả ba mặt tường đều là giá sách và tủ sách tiếng Nhật,  giống như thư viện trường học của chúng tôi vậy.

Bàn làm việc ngoài ba bình hoa, một chiếc máy vi tính, một cái ống đựng bút, một cái gạt tàn không chút tàn thuốc thì chẳng còn gì khác cả…

Không phải do tôi mơ màng nhiều đâu, tìm hiểu nguồn gốc, tìm được tài liệu tôi mới phát hiện ra mình căn bản đã trở nên lạc hậu rồi…

= = thật sự khiến người ta 囧 tuyệt vọng vô ngần…

Cũng may có một cái thang chuyên môn cung cấp thông tin, tôi còn chưa kịp khoe khoang sự thông minh tài trí nhanh nhẹn của mình thì tiếng chuông điện thoại lại tiếp tục vang lên.

Vẫn là đại BOSS: “Tìm được chưa?”

Cảm xúc của tôi như đang dâng tặng vật quý: “Vâng, tìm được rồi, tìm được rồi.”

“Ừ, không cần tới đây nữa, bây giờ tôi không cần nữa rồi, đặt ở trên bàn tôi ấy. Không cần làm náo loạn nơi đó đâu.”

… …

Không cần đùa bỡn người thường như thế chứ!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Vitamin tôi hôm nay mải chơi một mình, thiếu chút nữa vô tình quên mất phải thúc giục mọi người cộng điểm…

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

One thought on “Đại boss cùng tôi vui buồn ♥ [chương 10]

  1. Cái tem nè ^^

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s