(¯`°•.¸¯`°•†♥ Vani's SHOP ♥†•°´¯¸.•°´¯)

Chuyên bán các loại kem chảy , kem hết hạn sử dụng, kem lậu, vân vân và kem kem :$

Đại boss cùng tôi vui buồn ♥ [chương 11]

4 Comments

Edit: Sabj (Châu Nhi)

Beta :Vân tỷ BT

11

 

11, Gà bị ghét bỏ… . . .

 

 

Dù sao cũng đã bị cảnh cáo rồi, kệ, tôi lấy hết can đảm đi thăm thú khắp nơi trong thư phòng.

Trên tường là một vài bức tranh thủy mặc vẽ chim và hoa, có rất ít nhân vật, chỉ có duy nhất một bức tranh sơn dầu hình đóa hoa sen là khác biệt, nhưng tôi nghĩ đó không phải là do hắn tự tìm về, nếu không phải là đột nhập nhà giàu trộm về thì cũng là đồng phạm tiêu thụ cho bọn trộm đấy.

Duy nhất bức tranh “vẽ về ngựa’’ của Từ Bi Hồng là tôi biết, còn đâu số khác tôi không thể nhận ra.(Từ Bi Hồng: là một họa sĩ rất giỏi của Trung Quốc, chuyên vẽ ngựa)

Tôi có cảm giác quái dị, không được tự nhiên.

Người như Quan Ứng Thư, trong thư phòng đều là tranh thủy mặc, lối vẽ tỉ mỉ có, lối vẽ phóng khoáng có, giống như nhìn thấy trên máy tính của Liễu Hạ Huệ đều là AV, thật là buồn cười…(Liễu Hạ Huệ: (tiếng Hán: 柳下惠, 720 TCN621 TCN), tên thật là Triển Cầm (展禽), tự là Quý (季), người đất Liễu Hạ (柳下), nước Lỗ, thời Xuân Thu, nổi tiếng là một chính nhân quân tử.)

= = đây là cái phép so sánh gì chứ…

Tôi không dám đụng vào  bàn học thần kì  máy tính thần kì ngăn kéo thần kì mà ngoan ngoãn lùi ra ngoài.

Tôi nào dám chọc giận hắn, tôi chỉ dám vụng trộm…ờ…nghĩ một chút thôi = =

Vừa định khóa cửa phòng lại, đột nhiên tôi nhớ tới giấy ghi nợ của mình vẫn đang nằm trong tay hắn… Nếu tôi có thể tìm được, sau đó hủy đi, có phải hay không tôi có thể “đúng lý hợp tình” mà quỵt nợ?

Thôi an an phận phân mà trả nợ đi, tôi ngượng ngùng trở về nấu…bữa tối .

Bữa tối trên bàn, không khí có chút không thích hợp, đại BOSS luôn luôn không thích nói chuyện đã đành, Trúc Diệp mọi khi hay nói tào lao hôm nay cũng im lặng một cách yếu ớt.

Tôi nhìn hai người bọn họ, khống chế chiếc đũa trong tay, lo sợ sẽ lỡ gắp nhiều đồ ăn, trong lòng nghẹn khuất không chịu được.

Dù gì tôi cũng mất mấy tiếng để làm đó, tuy rằng là lần đầu tiên làm thử gà hầm rượu vang đỏ, nhưng tôi thề tôi tuân thủ theo từng bước trong sách hướng dẫn, chỉ hận không thể tìm cái điện tử đến để cân cho chính xác.

Hơn nữa cá nhân tôi cảm thấy hương vị quả thật cũng được mà…

BOSS buông đũa, bình thản nói một câu: “Ngày mai vẫn làm các món ăn như cũ đi.”

Ô ô ô, bị ghét bỏ …

Tôi chán nản nhìn đủ kiểu gà trên bàn…

Tôi vẻ mặt cầu xin hướng tới Trúc Diệp, hy vọng được khen ngợi một chút.

“Cậu cho rượu vang đỏ làm gì? Cứ như đồ uống bị pha tạp ý.”

囧 o(╯□╰)o

“Lúc mua nguyên liệu trong siêu thị, nhân viên hướng dẫn rất khen ngợi, giá cả lại phải chăng…”

Cô ấy đánh gãy tôi: “Bao nhiêu tiền một chai?”

“38.”

“Phụt…” Cô ấy một hơi phun tất cả đống thịt gà vừa nuốt vào ra ——

“Thảm nào chồng cậu hay nhíu mày, lấy bừa một chai bên quầy bar kia có phải hơn không .”

“Nhưng tớ không dám, tớ không dám động vào bất kì thứ gì của hắn trong nhà này, bằng không có bán tớ đi cũng không đền nổi.” Tôi có chút phẫn nộ nói, đây là điểm khác nhau của nhà tư bản cùng tiểu dân chúng nghèo khổ như tôi.

Thế nhưng cô ấy lại một mực chỉ đạo: “Nhưng cậu hiện tại đã đem bản thân bán cho hắn rồi, cậu dùng rượu vang đỏ của hắn cũng chả khác gì nuôi mèo mà cho nó ăn cá, cậu sẽ lạnh lùng để mặc nó chết đói sao?”

Tôi thấy cũng đúng nên gật gật đầu, một lúc sau lại giận dữ như cũ: “Trúc Diệp! Cậu ăn đồ ăn tớ làm, lại ở nhà của tớ thì nên nể mặt tớ chút nhá! Nếu không tớ sẽ đuổi cậu ra khỏi nhà!”

Cô ấy cười hì hì nhìn tôi: “Ố ồ, mới có vài giây mà, đảo mắt đã thành của cậu rồi à …”

Tôi không nói được gì, tức giận bỏ ra ngoài đi xem tivi.

Tám giờ, trên TV giờ này chiếu rất nhiều phim điệp viên, phim chiến tranh hoặc kịch lịch sử.

Tôi xem phim, một phần để giết thời gian một phần để giảm bớt cảm giác bị đả kích, nên có phim cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Trên màn hình là hình ảnh điệp viên ngầm của đảng cộng sản ngày xưa, đó rõ ràng là một mỹ nhân hoa như ngọc, lại giả dạng thành vũ nữ đầy phấn son ca múa dưới ánh đèn nê ông, hùa theo một đám bụng bự phái phản động cười cười nói nói.

Tôi không khỏi thổn thức: “Nhìn người ta xem, đã 38 tuổi rồi , thế mà khi giả trang làm đóa hoa buổi sớm thì đúng là buổi sớm, chỉ cần để kiểu tóc đáng yêu nữa thì có thể lên sân khấu diễn vai áo xanh được rồi. Năm tháng như con dao, nhưng lại thiên vị bỏ qua cho họ a.”

Trúc Diệp cũng liên tiếp gật đầu: “Tớ xem phim hồi cô ấy vẫn còn trẻ, trước kia y hệt thế này, bây giờ không thay đổi tẹo nào, cứ như là thời gian dừng lại trước bông hoa đẹp, trọn đời không héo a.”

“Hả?” Cô ấy đột nhiên bật ra một từ nghi vấn.

Tôi không hiểu gì: ” Sao? Có Drama Bug* sao?” Cô ấy có nguyện vọng tham gia làng giải trí, nên với những thứ này phá lệ cẩn thận.

(*Drama Bug: Lỗi phim, kiểu như phim cổ trang mà bất chợt xuất hiện máy điều hòa ^^)

Cô ấy lắc đầu, nhìn nhìn tôi, lại quay đầu: “Tớ thấy có gì đó kì quái”

“Kỳ quái như thế nào, có người đội mũ lệch hay trang điểm bị nhòe sao?” Tôi có chút tức giận tính soi mói của cô ấy, gà hầm rượu vang đỏ ngon như thế, lại không có người biết thưởng thức.

Tôi không khỏi ngửa mặt lên trời thở dài, không biết có người nào thấu hiểu nỗi lòng của tôi không a…

Cô ấy cũng không để ý tới châm chọc của tôi, tự lẩm bẩm một lúc rồi như đã hiểu ra: “A, tớ rốt cục phát hiện, cậu và cô ấy giống nhau, nhất là ánh mắt, đều là mắt xếch, giống hồ ly.”

“Hừ hừ, bạn học Vương San San ở công ty tớ còn nói tớ giống bà quản lí tiền mãn kinh cơ? Một người bạn lúc học tiểu học còn nói tớ giống cô của cậu ấy. Sao toàn so tớ với những người đâu đâu thế?”

Ánh mắt độc đáo của cô ấy làm tôi có chút không dám nhận.

“Ôi, là thật, không tin tớ lấy ảnh chụp cho cậu xem, đuôi lông mày hay khóe mắt cũng giống, hình như bây giờ thẩm mỹ toàn dân đều bị ảnh hưởng bởi tài nghệ của mấy người trang điểm rồi. Nhưng thật sự là rất hợp với cô ấy.”

“Chẳng lẽ không hợp với tớ?” Tôi tức giận, tại sao cô ấy lại thối giống Lý Quân Thành chứ?

“Nếu so sánh mặt cậu với cô ấy, ách…” Cô ấy ấp a ấp úng làm cho tôi hận không thể bóp ngay một cái vào cái cổ vênh vênh đấy.

“Lãng phí!” Cô ấy gật đầu khẳng định độ chính xác của từ này.

“Giống như một đóa hoa tươi mà…”

Tôi vừa choáng váng vừa tức giận…

Có kiểu so sánh như vậy sao?

Hai chúng tôi ở trên sô pha đùa giỡn loạn xị bát nháo hết lên, hậu quả là đem đại sói xám, à, là đại BOSS kéo tới.

Hắn ở trên cao nhìn xuống chúng tôi, sắc mặt xanh mét. Giờ phút này, hai tay của tôi để trên cổ Trúc Diệp, một chân cô ấy đặt trên người tôi, không còn hình tượng gì để nói…

Cô ấy phản ứng trước, dường như cũng kinh sợ khí thế to lớn của hắn, ngượng ngùng thu hồi cánh tay đang muốn quấy nhiễu tôi, đứng lên phủi quần áo rồi trở về phòng, trong cả quá trình đầu cũng không dám ngước, giống đứa bé ở nhà trẻ.

Tôi nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô ấy, nếu Quan Ứng Thư không đứng trước mặt, tôi đã sớm cười đau sốc hông …

“Cô theo tôi đến thư phòng.” Trong giọng nói của hắn mơ hồ có một chút tức giận khó nhận ra, trời mới biết vì sao tôi lại nhận ra.

 

Gà hầm rượu vang đỏ

Advertisements

Author: (¯`·.º-:¦:-†Vanila --- Vy Vy†-:¦:-º.·´¯)

It's a time of your life, so live it well ♥

4 thoughts on “Đại boss cùng tôi vui buồn ♥ [chương 11]

  1. cái tem à ^^.Một câu càng ngày càng mù mờ à

Ý kiến về kem ♥ @.@

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s